mười năm ấm áp như lời hứa

- Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi nguời hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ. - Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây BÀI THƠ THÁNG MƯỜI VỀ Tác giả: Toàn Tâm Hòa Tháng mười về con nắng lại vỡ đôi Và dường như mùa Thu đang rất vội Những chiếc lá trút xuống đời thật tội Để mùa Thu giận dỗi thoáng mưa buồn ! Tháng mười về con nắng bớt vàng ươm Chút se lạnh đã luồn trong nắng mới Như mùa Đông cũng sắp đang về tới Sao trong lòng cứ vời vợi mông lung Chúc mọi người một mùa Giáng sinh an lành, một năm mới nhiều may mắn, một mùa đông thật ấm áp và quây quần bên nhau. Merry Christmas! - Nhân dịp ngày lễ Giáng sinh đang đến, con kính chúc bố mẹ và cả gia đình chúng ta một mùa giáng sinh ấm áp, an lành. Nguyện cầu cho bố mẹ của con luôn mạnh khỏe, vui tưởi và hạnh phúc. Con yêu nhà mình! XIỀNG XÍCH YÊU THƯƠNG. Kiếp trước Cao Dung bị một tội phạm giết người dùng dao chặt mất đầu, không ngờ sống lại lúc năm tuổi lại gặp tiểu biến thái tương tự. Nhưng lần này tiểu biến thái đến không phải để giết cậu, mà đến để "thương yêu.". Từ khóa Rung vang lên ấm áp giữa đông mùa . Dòng đêm vương vẳng như lời ái ân . Tràn nắng bên khúc tình chân . Dần dần khơi những xa gần thương vương .. Đôi ta ghép những đoan trường . Lời đã hứa trôi mưa mùa tiễn . Dating 3 Months What To Expect. Khi ta nhắm mắt, ta nhớ đến rất nhiều viễn tưởng. Ta cảm thấy thân thể dần nhẹ bẫng, giống như khi ta chìm vào trong biển sâu, cảm nhận từng đợt sóng đón lấy ta, ru ta vào giấc ngủ. Ý thức của ta trôi đi rất xa, giống như đã ngao du một vòng trên trái đất này. Khi ta còn là một con cá nhỏ, ta sinh ra đã cô độc. Không người thân, không bạn bè. Ta nằm yên trong vỏ sò của ta mà ngắm nhìn thế giới. Sau dần, ta cũng quen. Sống một mình không có gì không tốt cả, ta sẽ vòng qua đám rêu, ta sẽ tìm kiếm một chút việc mà ta cho là thú vị. Sau đó, ta gặp Tô Việt. Hắn bị tộc nhân hắt hủi, ta có gặng hỏi nhưng Tô Việt không nói. Ta đoán là bởi vì Tô Việt bị trọc, nhưng vấn đề này liên quan đến thẩm mỹ, cũng liên quan đến tự trọng của Tô Việt nên ta không dám hỏi thẳng. Có Tô Việt ta cũng đỡ buồn hơn, hắn giúp ta sưu tầm thoại bản, kể cho ta nghe một vài chuyện thú vị ở bên ngoài. Sau rồi, ta dần hình dung về thế giới ấy, ta nhìn thấy trong thoại bản, tình lữ nắm tay nhau, sưởi ấm cho nhau. Có lẽ như vậy thì sẽ không còn lạnh, cũng không còn cô độc nữa. Ta rời khỏi thế giới của ta, rời khỏi nơi an toàn nhưng tăm tối, tĩnh lặng nhưng lạnh lẽo. Có lẽ, cũng đáng để thử nhỉ. Ta cứ thế mà bước về phía ánh sáng không quay đầu, dù biết ánh sáng đó sẽ thiêu đốt làn da của ta, tổn thương đôi mắt của ta, rút cạn sinh lực trên người ta. Chỉ vì nó quá ấm áp, quá thu hút. Cuối cùng, trong đôi mắt ta phản chiếu hình ảnh của Cố Thanh Huyền, hắn dang tay về phía ta, mỉm cười với ta. Ta mở choàng mắt. Ánh sáng ban mai chiếu vào trong mắt ta. Ta có chút khó tiếp nhận, hơi nhíu mày che lại ánh sáng kia. Sau đó ta nghe thấy tiếng bước chân vội vã, có người nắm lấy tay ta, kích động gọi tên A Bạc, ngươi tỉnh rồi!Như thể vừa trải qua một giấc mơ bất tận. Ta chưa định hình được mình còn đang mơ hay đã tỉnh, ta chớp mắt nhìn nam nhân trước mặt. Tròng mắt của Cố Thanh Huyền trũng sâu, nhuốm đầy mệt mỏi. Một vài sợi tóc mai phất phơ bên má, môi khô nứt nẻ, thoạt nhìn tiều tụy rất nhiều. Thậm chí trông hắn còn giống người bệnh nặng hơn cả ta. Thấy ta tỉnh dậy, hai mắt Cố Thanh Huyền sáng Ngươi còn không tỉnh, ta sẽ phát điên cúi người ôm lấy ta, cơ thể Cố Thanh Huyền run rẩy, hắn thế mà lại gục trên hõm vai ta, khóc như một đứa trẻ. Ta xoa tóc của Cố Thanh Huyền, nhẹ nhàng an ủi Công tử tỉnh rồi, thật tốt quá!Bên kia, ta cũng nghe thấy tiếng thút thít của Cẩm Ý. Tiểu cô nương đã bị dọa sợ không ít. Sau khi hoàng lăng sập xuống, ta và Cố Thanh Huyền đều bị chôn vùi. Đợi đến khi bọn họ đào được đống đổ nát, nhìn thấy hai chúng ta bất tỉnh nằm trong đó, nhất định ai nấy đều hồn phách lên mây. Cố Thanh Huyền bị thương nặng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, ngày thứ hai sau khi trở về từ hoàng lăng hắn đã tỉnh rồi. Điều đầu tiên Cố Thanh Huyền hỏi là tung tích của ta. Khi ấy ta cũng được đưa về phủ đệ. Trên người ta không có vết thương, họa hoằn lắm là vài vết xước lúc đất đá rơi xuống, nhưng ta lại cứ hôn mê mãi không tỉnh. Nghe Cẩm Ý thuật lại, Cố Thanh Huyền lúc đó sai tất cả ngự y tốt nhất đến khám cho ta, bọn họ bắt mạch vạch mắt cả ngày lại chẳng khám ra được gì cả. Cố Thanh Huyền lúc đó rất tức giận, sát khí nồng đậm, chẳng còn chút ôn hòa như thường ngày. Sau đó ngày nào Cố Thanh Huyền cũng đến bên giường của ta, thủ thỉ với ta, canh chừng cả ngày lẫn đêm chờ ta tỉnh Bảo bối, ngươi dọa chết ta rồi!Cố Thanh Huyền như một đứa trẻ hoảng sợ, cẩn thận ôm lấy ta, lại sợ làm ta đau nên không dám dùng sức. Cả người ta đều rất mệt mỏi, chỉ nói chuyện được mấy câu, ta lại chìm vào hôn mê. Lần thứ hai tỉnh lại đã là nửa đêm. Cố Thanh Huyền vẫn như cũ bồi bên cạnh ta, khi ta vừa mở mắt, liền thấy vẻ mặt ôn hòa của Ngươi đi nghỉ ngơi đi!Ta vừa cất tiếng, giọng nói khàn khàn, nếu không phải trong đêm tĩnh lặng, e là cũng không nghe được. Cố Thanh Huyền lắc Ngươi có đói không? Ngươi hôn mê nhiều ngày như vậy nhất định rất đói, ta đã chuẩn bị đồ ăn cho ngươi này trong phòng quả thật đã bày một bàn đầy đồ ăn, mùi thơm phảng phất bay vào trong mũi. Ta hít hà, nhưng ta không đói. Cố Thanh Huyền đỡ ta dậy, để ta nửa nằm nửa ngồi tựa vào hắn, hương thơm từ thân thể Cố Thanh Huyền rất dễ chịu, giống như thuốc mê khiến ta không còn cảm thấy đau đớn. Cố Thanh Huyền đón lấy chén cháo từ tay hạ nhân, bón từng thìa cho ta. Mùi vị thanh ngọt tan ngay nơi đầu lưỡi. Ta ăn được một nửa thì lắc đầu. Cố Thanh Huyền lau miệng giúp ta, giọng nói đầy cưng Còn mệt sao? Ngươi ăn ít giúp ta nằm xuống, lại cẩn thận xoa nắn bàn tay ta. Hai chúng ta từ nơi cõi chết trở về đã là vạn hạnh, ta cũng không chủ động nhắc đến sự việc ở trong hoàng lăng. Lúc này ta mới biết, ta đã hôn mê tròn bảy ngày bảy đêm, nơi này cũng không phải là phủ đệ của hắn. Cố Thanh Huyền xưng đế, đưa ta vào hoàng cung. Nhìn bên ngoài sơn son thiếp vàng, điểm rồng chạm phượng, quả thật xa hoa hơn nhiều so với nơi ở Ngươi đi nghỉ biết mấy ngày nay Cố Thanh Huyền nhất định rất vất vả, hắn vừa đăng cơ, lại phải ngày đêm chạy đến trông ta, cả người đều tiều tụy. Cố Thanh Huyền cũng không đi nghỉ, hắn tham lam vuốt ve khuôn mặt ta, giống như suýt nữa thì đánh mất một món bảo vật quý giá. Hắn hôn lên bàn tay ta mà thủ A Bạc, sau này ta sẽ không cho người rời khỏi ta dù nửa Vậy ngươi định thế nào, dùng băng dính dán ta lại, ngươi lên triều ta lên triều, ngươi đi tắm ta đi tắm sao?Thấy ta tỉnh dậy, lại còn có tinh thần trêu đùa hắn, Cố Thanh Huyền lúc này mới thoáng trút được phiền não, hắn gõ nhẹ lên trán Đúng vậy, phản dính ngươi đó hắn hôn lên môi ta. Nụ hôn vừa mãnh liệt vừa triền miên. Ta không thể phản kháng, chỉ có thể mặc sức cho hắn quấn lấy. Tiếng thở dốc mơ hồ tràn ngập khắp phòng. Đợi đến khi gò má ta đỏ ửng, hơi thở hỗn loạn, Cố Thanh Huyền mới buông ta ra. Hắn dùng tư thế thân mật nhất mà kề lên trán A Bạc, ta thề, sau này ta chỉ có một mình ngươi, mãi mãi đối tốt với ngươi. Được không?Ta mỉm cười vuốt ve khóe mắt hắn. Mắt ta hơi cay, có lẽ là do ánh nến trong phòng quá chói. Ta nhắm mắt, để cho giọt nước mắt kia lăn khỏi khóe mi, cười đáp "Được! Ngươi nhất định phải giữ lời!" Ten years/Thập niên/十年 Trình bày Trần Dịch Tấn Eason Chan Album 1997 – 2007 Những khúc ca vượt thời gian Ngày phát hành 25/3/2008 do Warner Music phát hành Link —– Vietnamese translation Na Xiaholic . Đôi lời Mưa vẫn không ngớt từ bữa đó đến giờ hen ~ Hôm nay gửi đến cả nhà bài hát mà mình cực kì cực kì cực kì thích, “Mười năm” của Trần Dịch Tấn. Phải nói là mình rất hợp nhạc của Trần Dịch Tấn, thích lắm, từ nhạc đến ca từ. Nhạc của Eason lúc nào nghe cũng rất thấm <3 Mấy bữa nay nổi hứng nghe nhạc buồn rồi post bài dữ quá nè —– Ai cần mang đi đâu thì nhớ credit cho mình nhé. PLEASE TAKE OUT WITH FULL CREDIT! —– 如果那两个字没有颤抖 Rúguǒ nà liǎng gè zì méiyǒu chàndǒu Nếu ngày ấy hai chữ kia tôi nói ra không run rẩy đến vậy . 我不会发现 我难受 wǒ bù huì fāxiàn wǒ nánshòu thì tôi mãi vẫn không biết được hóa ra mình đang đau khổ đến nhường nào . 怎么说出口 zěnme shuō chūkǒu dù có nói gì đi chăng nữa . 也不过是分手 yě bùguò shì fēnshǒu thì cuối cùng cũng vẫn chỉ là một lời chia tay . 如果对于明天没有要求 rúguǒ duìyú míngtiān méiyǒu yāoqiú nếu như đã không còn hi vọng vào ngày mai . 牵牵手就像旅游 qiān qiānshǒu jiù xiàng lǚyóu thì khi nắm tay nhau cũng chỉ tựa như một cuộc du hành . 成千上万个门口 chéng qiān shàng wàn gè ménkǒu bước qua muôn vàn cánh cửa mà thôi . 总有一个人要先走 zǒng yǒuyīgèrén yào xiān zǒu luôn có một người phải bước đi trước . 怀抱既然不能逗留 huáibào jìrán bùnéng dòuliú bao ôm ấp cũng chẳng còn sức để níu giữ gì thêm nữa . 何不在离开的时候 hébù zài líkāi de shíhòu vậy thì tại sao không nhân giờ phút biệt ly này . 一边享受 一边泪流 vừa hưởng thu, vừa rơi lệ yībiān xiǎngshòu yībiān lèi liú . 十年之前 shí nián zhīqián mười năm trước . 我不认识你 你不属于我 wǒ bù rènshí nǐ nǐ bù shǔyú wǒ tôi còn chưa quen biết em, và em cũng không thuộc về tôi . 我们还是一样 wǒmen háishì yīyàng chúng ta cũng hệt như nhau . 陪在一个陌生人左右 péi zài yīgè mòshēng rén zuǒyòu đều đang ở bên cạnh một người xa lạ nào đó . 走过渐渐熟悉的街头 zǒuguò jiànjiàn shúxī de jiētóu chậm rãi lướt qua nhau trên những con đường quen thuộc . 十年之后 shí nián zhīhòu mười năm sau . 我们是朋友 还可以问候 wǒmen shì péngyǒu hái kěyǐ wènhòu chúng ta lại là bạn bè, vẫn còn có thể ân cần hỏi thăm nhau . 只是那种温柔 zhǐshì nà zhǒng wēnróu chỉ là sự ấm áp dịu dàng này . 再也找不到拥抱的理由 zài yě zhǎo bù dào yǒngbào de lǐyóu giờ đây đã không còn lý do gì để ôm lấy em nữa rồi . 情人最后难免沦为朋友 qíngrén zuìhòu nánmiǎn lún wèi péngyǒu nói cho cùng, tình nhân muốn trở thành bạn bè là một điều rất khó ★★★ 怀抱既然不能逗留 huáibào jìrán bùnéng dòuliú bao ôm ấp cũng chẳng còn sức để níu giữ gì thêm nữa . 何不在离开的时候 hébù zài líkāi de shíhòu vậy thì tại sao không nhân giờ phút biệt ly này . 一边享受 一边泪流 vừa hưởng thu, vừa rơi lệ yībiān xiǎngshòu yībiān lèi liú . 十年之前 shí nián zhīqián mười năm trước . 我不认识你 你不属于我 wǒ bù rènshí nǐ nǐ bù shǔyú wǒ tôi còn chưa quen biết em, và em cũng không thuộc về tôi . 我们还是一样 wǒmen háishì yīyàng chúng ta cũng hệt như nhau . 陪在一个陌生人左右 péi zài yīgè mòshēng rén zuǒyòu đều đang ở bên cạnh một người xa lạ nào đó . 走过渐渐熟悉的街头 zǒuguò jiànjiàn shúxī de jiētóu chậm rãi lướt qua nhau trên những con đường quen thuộc . 十年之后 shí nián zhīhòu mười năm sau . 我们是朋友 还可以问候 wǒmen shì péngyǒu hái kěyǐ wènhòu chúng ta lại là bạn bè, vẫn còn có thể ân cần hỏi thăm nhau . 只是那种温柔 zhǐshì nà zhǒng wēnróu chỉ là sự ấm áp dịu dàng này . 再也找不到拥抱的理由 zài yě zhǎo bù dào yǒngbào de lǐyóu giờ đây đã không còn lý do gì để ôm lấy em nữa rồi . 情人最后难免沦为朋友 qíngrén zuìhòu nánmiǎn lún wèi péngyǒu nói cho cùng, tình nhân muốn trở thành bạn bè là một điều rất khó . 直到和你做了多年朋友 zhídào hé nǐ zuòle duōnián péngyǒu nhiều năm trôi qua, cùng em làm bạn . 才明白我的眼泪 cái míngbái wǒ de yǎnlèi tôi mới hiểu được nước mắt của mình . 不是为你而流 bùshì wèi nǐ ér liú nếu không phải là rơi vì em . 也为别人而流 yě wèi biérén ér liú thì cũng sẽ rơi vì một ai đó khác . END Thể loại hiện đại, thầm mến, thanh mai trúc mãNgười dịch BibonChuyện cũ khó quênẤm áp như xưaVẫn đang rạo rực trong lòngXuân đi xuân lạiTừng năm như mộngMong chàng đừng quên emMười năm thanh mai trúc mã,Mười năm xa cách chân trờiTrùng phùng tại New York, chỉ trong một ngày, liệu có thể có chuyện gì đây?Một chút ngược tâm, mười phần ấm áp. Đời sốngSống với đam mê Thứ năm, 21/8/2014, 1424 GMT+7 Dù sau này nó có bước đi trọn vẹn trên con đường làm báo hay cuộc sống lại đẩy đưa đến với một cái duyên khác, nhưng khi quyết định chọn cái nghề này, tất nhiên nó phải cố gắng hết sức. Sài Gòn vào một buổi chiều mưa tầm tã, một con nhỏ ngồi tư lự nhìn qua khung cửa sổ căn gác trọ. Nó ngồi ngắm trời mưa hôm nay mà nhớ về những mùa mưa cũ đã qua. Hồi đó, nhà nó nghèo lắm, cả gia đình bốn miệng ăn sống nhờ vào bốn bàn tay trắng của ba má. Những giọt mồ hôi mặn đắng cứ quanh năm, suốt tháng thấm vào mấy sào ruộng mướn. Từ nhỏ, nó đã biết thế nào là trĩa bắp, trĩa dưa, nhổ cỏ, bón phân… Vì ba nó dạy rằng “Tụi con phải làm thì mới biết khổ cực, mà có biết khổ thì mới biết cố gắng mà học cho đời tụi con sau này sướng hơn đời ba má”. Cũng chính cái cực khổ kéo ghì những ước mơ thời niên thiếu của ba má, nên nó phải cố gắng học để viết tiếp những ước mơ còn dang dở. Đôi chân này sẽ đi đến nhiều nơi, đôi mắt này dẫu đục vì bụi đời nhưng sẽ sáng suốt quang sát những gì diễn ra trong cuộc sống... Là một bác nông dân chính hiệu nhà quê nhưng ba lại rất thích đọc sách, báo. Ba có thói quen đọc báo vào giờ rãnh, lúc ăn cơm ông cũng đọc vài mẫu tin, rồi nghỉ trưa cũng cầm tờ báo đọc vài phóng sự. Khi đó nhà chưa có TV, ba chính là một cổng thông tin cho cả nhà. Tờ báo ngày xưa chỉ chừng hai nghìn đồng một tờ mà ba cũng không dám mua, cứ nửa tháng là lại tớ sạp báo mua lại báo cũ khoảng đâu mười nghìn một ký. Bởi vì, ông phải chắt mót từng đồng bạc lẻ để hai đứa con có cuốn sách, cây thước đặng mà học cho thật tốt. Thấy ba đọc báo, nó cũng bắt chước đọc rồi vấn đề nào thấy hay hoặc khó hiểu thì hai cha con bàn luận như hai người bạn. Hồi nhỏ, ngoài mấy cuốn truyện Trạng Tý, Dorremon, Cô Tiên Xanh thì mấy tờ báo cũ cũng nằm trong kho những quý sách gối đầu giường. Vì nhà nghèo không có tiền mua sách về đọc nên nó toàn mượn bạn bè, có những ngày cuối tuần hay suốt mùa hè nó trốn lỳ trong cái thư viện nhỏ xíu của huyện đọc hết sách này đến truyện khác. Cũng chính từ những tờ báo cũ mà nó vẽ cho mình một ước mơ lớn, rằng sẽ trở thành một cô phóng viên đi đến những vùng đất mới, viết những gì mình thấy, mình nghe và ghi lại những khoảnh khắc cuộc sống qua ống kính máy ảnh. Nó là tín đồ của chủ nghĩa “dịch chuyển” với mong muốn đời mình sẽ là những chuyến phiêu lưu. Và những chuyến đi không chỉ để thỏa mãn đôi chân “không ngủ yên”, mà đi để thấy và đi để viết lại những câu chuyện cuộc sống muôn màu. Khi biết nó có nguyện vọng chọn ngành báo chí, ba lại tuyệt đối ngăn cấm. Vì ba muốn nó có một công việc ổn định, an nhàn. Để mà đặt chân lên Sài Gòn, học cái ngành mà mình yêu thích, nó đã phải đấu tranh đến cùng và đi kèm với một lời hứa “ba má hãy cho con 10 năm, con sẽ không làm ba má thất vọng”. Lời hứa nói ra thì dễ, nhưng thực hiện là cả một quá trình cố gắng. Nó phải chứng tỏ với ba mẹ rằng nó không chọn sai đường, nó có đam mê và nó hạnh phúc vì được làm những gì mình mình thích. Thông qua những anh chị đang là những nhà báo, phóng viên thực thụ, nó biết rằng nghề báo không dành cho những ai giậm chân tại chỗ mà chờ đợi điều may mắn. Những ngành nghề khác, sinh viên có thể đợi đến lúc ra trường cầm tấm bằng trong tay rồi gõ cửa từng công ty xin việc. Nhưng nếu muốn theo đuổi cái nghề viết báo này sinh viên dù chỉ mới năm nhất, phải tập học việc bằng cách viết bất cứ những gì mình thấy, gửi những gì mình viết đến những cơ quan báo đài. Cơ hội không tự nhiên chào đón mình mà mình phải chủ động đi tìm thì mới thấy. Những ngày đầu tập tành viết báo là khoảng thời gian khó khăn tưởng chừng sẽ bỏ cuộc. Nó cứ đi một cách không xác định và viết một cách mơ hồ. Để viết được một tin ngắn, nó phải suy nghĩ, đắn đo từng con chữ. Có lúc nằm mơ, nó cũng thấy mình đang khổ sở vắt óc suy nghĩ viết bài. Thế mà bài viết đầu tiên gửi đi nhưng không thấy hồi âm, bài thứ hai, thứ ba cũng vẫn vậy. Dù vậy nhưng nó không cho phép mình nản chí hay từ bỏ. Vì từ bỏ được một lần sẽ có lần thứ hai và thất bại không có nghĩa là mãi mãi không thành công. Trải qua những cố gắng không ngừng, những mẫu tin, phóng sự nó viết đã được đăng tải. Nó lấy đó làm niềm vui và động lực để cố gắng viết nhiều những bài báo chất lượng hơn. Dù sau này nó có bước đi trọn vẹn trên con đường làm báo hay cuộc sống lại đẩy đưa đến với một cái “duyên” khác. Nhưng khi đã quyết định chọn cái nghề này thì nó phải cố gắng hết sức. Dẫu biết đường vào nghề sẽ có lắm chông gai, thử thách và phải đạp trên khó khăn mà thực hiện ước mơ của cuộc đời mình. Đó cũng chính là một dụng cụ hữu ích để chui rèn ngồi bút và phẩm chất của một nữ nhà báo tương lai. Đôi chân này sẽ đi đến nhiều nơi, đôi mắt này dẫu đục vì bụi đời, nhưng sẽ sáng suốt quag sát những gì diễn ra trong cuộc sống và đôi tay này sẽ viết nên những dòng chữ thực nhất, sắc bén nhất. Cuộc thi viết "Sống với đam mê" do Báo điện tử VnExpress phối hợp cùng Công ty TNHH Sapporo Việt Nam tổ chức từ ngày 12/8 đến ngày 23/9. Cuộc thi dành cho mọi công dân Việt Nam từ 18 tuổi trở lên. Độc giả gửi bài dự thi tại đây. Hồng Tâm Sông nước quê em sáng lớn trưa ròng, Cây lúa trên đồng mát rượi đầy bôngThương từng giọt mồ hôi thương mùa nước nổi Vẫn không xa rời phù sa nuôi lớn tình quê mấy gái Nha Mân ước muốn đôi lần,Đang tuổi xuân thì có được tình nhânBao giờ mình thành đôi cho đời biến đổi,Nắng mưa vẫn cười, gọi tên Sa Đéc tình em Tháp Mười. [ĐK]Hò ơi...! Nhớ nhau về Cao Lãnh tìm, mối duyên thề thắm đượm tình quê Cao Lãnh ơi !Biết Lai Vung chờ Lấp Vò thương nhớVề đây nghe khúc dân ca, Hỏi người xa xứ nhớ thương quê nói yêu em mấy núi cũng trèo, Mấy sông cũng lội, mấy đèo anh cũng quaThương Hồng Ngự thật xa, sông đò mấy ngả, Dáng em mỉm cười chờ nhau đám cưới tình em Tháp Mười.

mười năm ấm áp như lời hứa