xuyên thành áo lót của nam chính

Xuyên Không, Xuyên Việt là thể loại nhân vật chính vì một lý do nào đó mà bị đưa đến sinh sống ở một không gian hay một khoảng thời gian khác. Trở Thành Tình Địch Của Các Nam Chính. 1,599 247,174 Vương Gia, Áo Lót Của Ngươi Rơi Mất Rồi. 981 195,402 . Chapter 122 1 Năm Bộ Vét Công Sở 2 Món Cho Nam,Áo Khoác Ngoài Và Quần Tùy Chỉnh Ôm Sát Màu Xanh Dương Thiết Kế Hai Hàng Cúc Trang Trọng Mùa Hè , Find Complete Details about Bộ Vét Công Sở 2 Món Cho Nam,Áo Khoác Ngoài Và Quần Tùy Chỉnh Ôm Sát Màu Xanh Dương Thiết Kế Hai Hàng Cúc Trang Trọng Mùa Hè,Kinh Doanh Chính Thức Phù Hợp Với,Kinh Doanh Số lượng: Thêm vào giỏ hàng. Mô tả. Chính Sách Vận Chuyển. - Vớ của nam với điểm nhấn thiết kế là logo. - Nó có thể được sử dụng theo nhiều cách khác nhau không chỉ cho hoạt động chơi golf mà còn trong cuộc sống hàng ngày. - Có độ dài vừa tầm mắt cá chân nên Thông tin sản phẩm Quấn lót cán vợt cầu lông VS VG042. - 1 cuộn: sử dụng được khoảng 24 lần. - Chất liệu: PU (made in Japan). - Kích thước: 7 x 2700cm. - Độ dày: 0.8mm. - Tính năng: Hấp thụ shock, giảm chấn, trọng lượng siêu nhẹ. - Màu sắc: 2 màu (vàng, nâu nhạt). - Sản phẩm " Xuyên Thành Phản Diện Biết Sống Sao Đây, Tập 5 " Quà tặng: Bản đặc biệt: Tặng kèm bookmark, zigzag postcard Bản thường: Tặng kèm Bookmark Tên tác giả: Y Y Dĩ Dực, Minh họa: Vương Nhất Dịch giả: Nhi Mều (D&B) dịch Thương hiệu: Hcomic Khổ sách: 13 x 20,5 cm Số trang: 216 trang Nhà xuất bản: Thế Giới Giá: Bản thường Dating 3 Months What To Expect. Tên truyện Xuyên thành chủ giác nội y chẩm yêu phá Tạm dịch Xuyên thành áo lót của nam chính thì biết mần sao? Tác giả Khung Liệt Thể loại Xuyên qua thụ x trọng sinh công, tiên hiệp tu chân, hệ thống, xuyên thư, phúc hắc bá đạo công x đơn thuần kiện khí thụ, sủng Tình trạng bản gốc hoàn 81 chương + 7 phiên ngoại Edit + beta Socola chấm nước mắm Giới thiệu Tuyết Ngàn Năm Văn án Người khác xuyên qua cho dù không phải nhân vật chính / vai phụ / nhân vật phản diện, kém nhất cũng là pháo hôi người qua đường Giáp, Lâm Sơ Dương một chốc xuyên qua lại thành thứ thân cận với nam chính nhất thoải mái nhất đồng thời trơn tuồn tuột thơm ngát… áo lót, ngoài ra còn một cái hệ thống nóng lòng mai mối cho nhân vật chính. Tư liệu ghi chú Lục giới chỉ sáu giới thần, tiên, người, yêu, quỷ, ma, vô cực giới là giới thứ bảy, thuộc về giới ẩn tàng cao cấp nhất. Đẳng cấp tu chân phân chia luyện khí, trúc cơ, linh tịch, kim đan, nguyên anh, phân thần, độ kiếp, đại thừa, mỗi cảnh giới chia làm ba cảnh giới nhỏ tiền kỳ, trung kỳ, đỉnh cao Đẳng cấp pháp bảo phân chia cấp thấp, cấp trung, cấp cao, thánh giai, tiên giai, thần cấp. Linh thú phân chia cấp một đến cấp bốn, mỗi cấp chia làm cửu phẩm. ***** MỤC LỤC * Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 * PHIÊN NGOẠI Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 * HOÀN Chương 39 Mạc Trạch đem Lưu Vân Y đặt lên trên giường mở ra, suy nghĩ một chút, dùng thanh khiết phù đem tro bụi trên vải vóc diệt đi, mãi đến tận khi khôi phục trắng noãn ban đầu mới dừng lại, sau đó một lần lại một lần từ cổ áo vuốt ve xuống. Rõ ràng trước đó không có bất kỳ dấu hiệu nào, hắn chỉ là rời đi chốc lát mà thôi, cứ như vậy biến thành nguyên hình, hình người của Lưu Vân Y hình như không quá ổn định. Mạc Trạch càng nghĩ lông mày liền nhíu càng cao, mà lực đạo trên tay lại trước sau không thay đổi, vẫn mềm nhẹ giống như đối xử với một thứ đồ dễ vỡ vậy. Trên thực tế Lâm Sơ Dương bị sờ cũng không có cảm giác tốt đẹp gì. Mặc dù nói hiện tại cậu chính là một cái áo lót, nhưng đó cũng là kiểu nam được không. Kiểu nam = đàn ông có đúng không? Cho nên nói một tên đàn ông bị một tên đàn ông khác sờ a sờ, còn sờ a sờ ôn nhu sủng nịch giống như đối xử với tình nhân như vậy, da gà nổi lên cũng có thể quét ra hai cân đó có được không. Mẹ kiếp, có dám buông tha cho gương mặt đẹp trai kiêm thân thể của ông không hả. Mạc Trạch dĩ nhiên không cảm giác được oán niệm của áo lót nhà hắn, hắn suy nghĩ một lúc sau đó liền đem quần áo của mình từng cái từng cái cởi ra, mãi đến tận khi trên người trần trụi, đem Lưu Vân Y mặc vào người, vuốt lên mỗi một nếp nhăn, sau đó từ trong bao trữ vật lấy ra một cái áo ngoài mỏng mặc vào. Tiếp đó biểu hiện trên mặt hắn biến đổi, rất lo lắng lao ra khỏi phòng, tay nắm lấy một tiểu nhị, “Ngươi có từng gặp qua sư huynh của ta không?” Người trong khách điếm Thanh Phong phần lớn đều là đệ tử Ảnh tông, tiểu nhị cũng không ngoại lệ, vì vậy phản ứng rất nhanh đáp “Tiểu nhân vẫn chưa gặp qua.” “Đa tạ.” Mạc Trạch thả người ra, bắt đầu đi ra ngoài khách điếm, ngẫu nhiên lại túm một người qua đường hỏi một câu, rất rõ ràng là hắn đang diễn kịch, diễn cho áo lót trên người hắn xem. Nếu Lưu Vân Y không muốn cho hắn biết, vậy hắn không biết là được rồi. Hôm nay thành Bắc Ninh đã định trước là không an tĩnh, không có bán hàng rong, phần lớn cửa hàng đóng cửa, người đi đường vội vàng quay về, mỗi người của thế gia và đệ tử Bạo Viêm Môn không ngừng ở trên đường tuần tra. Một đêm diệt bốn nhà thực sự quá mức khủng bố, không có ai biết mục tiêu tiếp theo của ma tu kia là ai, cho nên người người cảm thấy bất an, có vài thế gia tổn thất nhỏ hơn cũng định rời khỏi thành Bắc Ninh. Cho nên dù có người tuần tra, sắc mặt cũng không quá tốt, mặc dù không đến nỗi trắng bệch như tờ giấy, nhưng mà rất miễn cưỡng. Có điều tất cả những thứ này đều ngừng lại ở thời điểm Mạc Trạch xuất hiện. Đội ngũ vốn dĩ lề mà lề mề trong nháy mắt sắp xếp chỉnh tề, thống nhất lộ ra thần sắc kính yêu hoàn mỹ, còn thiếu kêu một câu mời lãnh đạo kiểm duyệt nữa thôi. Mạc Trạch treo lên nụ cười thân thiện với nhân dân, nhất nhất chào hỏi mọi người, ngay đoạn cuối liền phát hiện hán tử ngày hôm qua lấy đi cái áo lót kiểu nữ kia. Bộ dạng hán tử kia cũng xem như không tệ, rất thanh tú, gật gật đầu với Mạc Trạch xem như là chào hỏi, ngay tại lúc hắn dự định rời đi, quần áo của hắn bạo… Lâm Sơ Dương tỏ vẻ cậu cái gì cũng không có làm, chẳng qua là thành chủ Hoa Hoa đã đến giờ biến thân mà thôi. Vì vậy sau khi đám vải quần áo bị phá vụn rơi xuống đất, hán tử kia lõa thể nằm trên đất, Hoa Hoa thì lại nằm nhoài trên người hắn, một tay bám vào điểm đỏ trên ngực, một tay khác thì lại ở chỗ nào đó phía dưới. Hình ảnh quá đẹp, tất cả mọi người thật không dám xem… Lâm Sơ Dương cũng muốn che mặt, đây thật lòng là ngoài ý muốn, có điều việc này cũng nhắc nhở cậu sau này tuyệt đối đừng biến hình ở trên người Mạc Trạch, tuy rằng đó là một đại ngựa giống thẳng tắp, nhưng đem động tác của hai vị này đổi thành cậu và Mạc Trạch… Cậu run run một chút, quá hủy tam quan có được không. Mạc Trạch cúi đầu nhìn nhìn trên người, có vẻ như áo lót nhà hắn vừa động? Trên đường hán tử bị đè ở phía dưới sắc mặt bạo hồng, thân thể cứng ngắc không dám làm một cử động nhỏ nào, mà Hoa Hoa nhất thời cũng không phản ứng lại, hai người liền duy trì tư thế này mãi đến tận ba bốn giây sau đó, Hoa Hoa mới giống như gặp quỷ bò lên. Tuy hắn không biết vì sao lại biến thành áo lót, nhưng tối hôm qua bị người này nhặt về chính là dùng hắn tuốt hai phát đó, là một thẳng nam lại tiếp xúc thân mật với cái đồ chơi kia quả thực chính là kinh khủng, hiện tại liền ở trên đường làm ra một màn này, trong sạch của hắn trinh tiết của hắn giới hạn của hắn toàn bộ rớt xuống hố, còn là hố sâu không đáy. Hán tử cũng từ dưới đất bò dậy, từ túi trữ vật lấy ra một bộ quần áo phủ thêm lên, sau đó xấu hổ cúi đầu, thấp thỏm nói “Thành chủ, ngài còn nhớ ta không, ta là Thu Dương, năm năm trước lúc ta ở Cửu Khê Lĩnh rèn luyện gặp bầy linh thú vây chặt, suýt nữa chết, là ngài đột nhiên xuất hiện cứu ta, từ đó trở đi ta liền… quý mến ngài…” Mặc dù là một tên đàn ông nhưng lại ngây thơ đến bất ngờ, ánh mắt mọi người vây xem xoát một cái quăng về phía thành chủ của bọn họ. Năm năm thầm mến thật lòng không dễ, thành chủ, ngươi phải quý trọng đó! Nửa bên mặt Hoa Hoa đều co quắp, đầu óc càng hôn mê, được rồi, thê tử hắn chết sớm trong nhà chỉ có một đứa con gái, hiện tại đang chính trực tráng niên, tuy nói cũng có dự định tái giá, nhưng làm thế nào cũng không nghĩ tới muốn thêm một tên đàn ông vào cửa nha. Lúc này một trưởng lão Bạo Viêm Môn coi như nói được vài lời hơn nữa có quan hệ không tệ với Thu Dương đứng ra, cả giận nói “Thành chủ, nam tử thì sao, ngươi sờ cũng sờ rồi, thật sự không định phụ trách sao?” Có người ra mặt quần chúng vây xem lập tức phụ họa “Không sai, thành chủ phải phụ trách!” “Thành chủ làm đại biểu cho một thành, nhất định phải phụ trách!” … Lực lượng quần chúng rất mạnh mẽ, dù Hoa Hoa có không muốn nữa thì cũng chỉ có thể trước tiên mang người hồi phủ thành chủ, phía trước hai người vừa đi, phía sau mọi người vây xem cùng với không muốn tuần tra theo sau một cách tự nhiên. Kết cục rất buồn cười, Mạc Trạch đang cười, Lâm Sơ Dương lại khóc không ra nước mắt. Lúc biết được thế giới này có nam phong quán cậu liền đoán được sẽ có cơ lão, nhưng khi đó chung quy là không có tận mắt nhìn thấy, còn bây giờ một đôi cơ lão cứ như vậy sống sờ sờ xuất hiện trước mặt cậu, còn là cái loại tư thế kia, cậu thân là thẳng nam thì tam quan cũng phải nát thành cặn bã có được không, cần một em gái đến cứu vớt cậu! Hệ thống “Cậu có thể tìm một em gái đúng chất để thổ lộ.” Tâm lý Lâm Sơ Dương trong nháy mắt liền thoải mái, hệ thống nhiều chủ ý hay, vừa có thể hoàn thành trừng phạt lại có cơ hội theo đuổi được em gái, “Hệ thống, cảm ơn.” Hệ thống “Miễn cho lại bị người nào đó nói bổn hệ thống không công bằng chỉ có thể bẫy người ta.” Lâm Sơ Dương cười làm lành “Ta sai rồi, ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, chớ cùng ta tính toán.” Hệ thống không để ý tới cậu, vừa vặn mọi người cũng đến cửa phủ thành chủ. Lúc này Hoa Hinh Đồng nhận được tin tức trước một bước đứng canh ở cửa, nhìn thấy phụ thân nàng trực tiếp bay nhào qua, khóc. Trước lúc Hoa Hoa biến thành áo lót ít nhiều cũng nghe được một vài lời đồn, biết được đại khái, có điều cái gì cũng không quan trọng bằng nữ nhi, cho nên trước tiên an ủi nữ nhi cho tốt rồi lại nói cái khác. Mạc Trạch đứng tương đối gần, phương diện thị giác thính giác đều tương đối rõ ràng, vì vậy Lâm Sơ Dương liền nhanh chóng chú ý tới thanh niên đứng sau em gái Hoa đang cùng Hoa Hoa an ủi em gái Hoa. Chuyện này nhìn thế nào cũng giống như hình ảnh bố vợ và con rể cùng dỗ con gái /nàng dâu vậy Lâm Sơ Dương nghĩ đến nhiệm vụ thất bại có chút xoắn xuýt, sẽ không thật sự giống như cậu nghĩ đi? Kết quả thật sự đúng là chuyện như vậy. Phủ thành chủ mất trộm nếu như là mất tài sản của chính mình thì ngược lại cũng dễ nói, cố tình phần thưởng thi đấu mà mỗi địa phương đưa tới cũng đều làm mất, có thể mở pháp trận cùng cơ quan của nhà kho chỉ có cha con Hoa thị, kết quả phụ thân mất tích, nữ nhi nằm trong nhà kho bị mất trộm, dù tất cả mọi người cảm thấy là người khác có ý định vu oan giá họa, nhưng trong lòng ít nhiều cũng có chút hoài nghi, vì vậy chưởng môn Bạo Viêm Môn hạ lệnh, trước tiên đem em gái Hoa giam giữ vào địa lao. Ngay lúc em gái hoang mang lo sợ sốt ruột thượng hỏa, vị thanh niên đó cũng chính là biểu ca của em gái Hoa xuất hiện, dùng sức một người ngăn cơn sóng dữ, đem giam giữ đổi thành giam lỏng, sau đó liền đối với em gái các loại an ủi các loại săn sóc, ngay lúc em gái cảm động lại thổ lộ. Chuyện tốt cứ như vậy mà thành. Thời gian thoạt nhìn dường như rất dài, nhưng trên thực tế cũng chỉ là chuyện hai ba canh giờ thôi. Xem náo nhiệt không sai biệt lắm, Mạc Trạch đứng ra trước tiên, nói với mọi người “Ta tin tưởng thành chủ cùng nữ nhi của hắn là vô tội.” Hắn không nói dối, những thứ đó còn đang đặt trong bao trữ vật trên người hắn đây này. Lâm Sơ Dương ngao ngao ngao, nhân vật chính quá thiện lương, thật là cảm động! Mọi người nhìn thấy Mạc Trạch toàn bộ có loại kích động muốn che mắt, loại cảm giác dương quang chiếu khắp thiện niệm vĩnh tồn này, mẹ nó, quá đẹp! “Ta cũng tin tưởng thành chủ là vô tội!” “Ta cũng tin!” “Thành chủ là người tốt!” … Thấy không, đây chính là uy lực của nam chính, có phục không? Mạc Trạch cùng quảng đại quần chúng liên danh viết phong thư đảm bảo chứng minh cha con Hoa thị trong sạch, rất nhanh liền được đệ tử Bạo Viêm Môn mang về tông môn giao đến trong tay chưởng môn, chưởng môn Bạo Viêm Môn không muốn đắc tội Huyền Dương tông, vì vậy việc mất trộm lại bị đẩy lên người ma tu ngay cả cái bóng cũng không sờ được, sau đó đệ tử tuần tra trên đường ngày càng nhiều. Đợi tin tức truyền về, Hoa Hoa ở trước mặt mọi người chắp tay hành lễ, cảm kích nói “Cảm ơn Mạc đạo hữu, cảm ơn mọi người, sau này cần đến Hoa Hoa ta, nói một tiếng là được!” Mạc Trạch cười nói “Thành chủ khách khí, nhưng nếu thật sự muốn báo đáp chúng ta…” Hoa Hoa “Cái gì?” Mạc Trạch “Thành thân đi.” Hoa Hoa “…” Lâm Sơ Dương nam chính tại sao anh có thể độ lượng như vậy mà đem em gái Hoa đưa đi hả, chẳng lẽ không phải nên cứu vãn sao? Quần chúng vây xem “Không sai, thành thân!” Mặt Thu Dương bên cạnh Hoa Hoa liền đỏ lên, mạch não của Lâm Sơ Dương hiển nhiên không cùng một kênh ngang bằng với người khác… Ngày hôm sau, phủ thành chủ làm hỉ sự, tân nhân có hai đôi, một đôi là Hoa Hoa cùng Thu Dương, một đôi khác là Hoa Hinh Đồng cùng biểu ca của nàng. Tiền thành thân là mọi người gom lại, cho dù Hoa Hoa không muốn cưới một tên đàn ông hơn nữa thì cũng phải nhịn, sau đó nhẫn nhịn nhẫn nhịn cũng thành thói quen, đến lúc sau thậm chí cảm thấy cái người Thu Dương này hình như cũng không tệ lắm… Mạc Trạch được tôn sùng là thượng khách, Lâm Sơ Dương bị ép cùng xem toàn cảnh, hai tên đàn ông bái thiên địa đi vào động phòng gì đó. Thiên lôi nha! Ngay lúc cậu bị lôi đến thất điên bát đảo tam quan nát hết, cậu nghe được Mạc Trạch lầm bầm lầu bầu lẩm bẩm một câu. Hắn nói “Nếu ta cùng người đó cũng có một ngày như thế, cho dù muốn bái thiên bái địa, ta cũng nguyện.” Lâm Sơ Dương nhất thời cả kinh, lửa bát quái hừng hực dấy lên. Người đó? Người nào? Nhân vật chính đây là có người trong lòng? Chuyện khi nào? Sao không nói sớm một chút, cậu nhất định giúp đỡ ôm mỹ nhân về nha! Hết chương 39 Chương 23 Ban đêm, Lâm Sơ Dương và Mạc Trạch cùng đi đến hoa phố trong trấn. Thanh lâu hoa phố cũng coi như một cảnh tượng thường xuyên xuất hiện trong văn ngựa đực, nam chính bởi vì một số nguyên nhân nào đó ngẫu nhiên gặp một em gái bị ép bán / không tình nguyện treo biển hành nghề / bị người ta ức hiếp, hoặc trực tiếp là hồng bài lúc đó, đương nhiên phải là bán nghệ không bán thân. Người trước thì sau khi nam chính trợ giúp liền yêu nam chính cuối cùng vào phòng bẹp bẹp bẹp, người sau thì sẽ nhất kiến chung tình với nam chính kết quả vẫn là vào phòng bẹp bẹp bẹp. Vì vậy mấy vạn chữ cứ như vậy bẹp bẹp đi ra. Lâm Sơ Dương nhìn kiến trúc hai tầng đèn đuốc huy hoàng trước mắt, nhớ tới mấy miêu tả cực kỳ kích thích kia, đôi mắt sáng loáng sáng loáng lên. Rất nhiều rất nhiều em gái đó, còn là em gái không ảnh hưởng đến tình tiết nhiệm vụ nữa, ngao ngao ngao thiệt là hưng phấn, thiệt là muốn vào xem một chút làm sao bây giờ. Lâm Sơ Dương quá kích động, không cẩn thận quên cái vị ở phía sau. Mạc Trạch nắm chặt quyền, trong mắt lộ ra một tia vặn vẹo, nhiều thêm một tia sát ý, dường như hận không thể một giây sau liền đem tất cả mọi người trong tòa lầu kia giết sạch. Đám yên chi tục phấn đó có gì tốt, tại sao muốn nhìn các nàng, còn lộ ra… biểu tình khát vọng như vậy, tại sao? Hắn nhắm chặt mắt lại đem bạo ngược nổi lên trong lòng mạnh mẽ đè xuống, lúc mở mắt ra trên mặt vẫn cứ tươi cười tựa gió xuân ấm áp như cũ, tiếp đó nắm tay Lâm Sơ Dương, “Chúng ta mau mau đi qua đi.” Nói xong liền lôi kéo người không cho cự tuyệt đi vào một tòa kiến trúc cũng đèn đuốc huy hoàng vô cùng xa hoa ở hướng ngược lại. Mới nãy chính là thanh lâu, đối diện chính là nam phong quán. Lâm Sơ Dương dè dặt bước đi, cắn ngón tay giống hệt đứa nhỏ không được ăn kẹo. Hết cách rồi, trong túi không có tiền mà. Vào cửa nam phong quán là một gian đại sảnh, hai người đi vào còn chưa thấy rõ hoàn cảnh liền bị một đống người vây quanh, thuần một sắc thiếu niên, còn đều ăn mặc trang điểm xinh đẹp. Bởi vì thiết lập hoàn cảnh trong văn ngựa đực, buôn bán của nam phong quán luôn đi theo con đường trong sáng, cho nên khách nhân thì ít, người nhàn rỗi thì nhiều. Có điều tuy hai người cùng bị vây giống nhau, nhưng đãi ngộ rõ ràng là không giống nhau. Với Mạc Trạch đó là mặt đẹp vóc người đẹp muốn dạng có dạng muốn hình có hình, các loại khen ngợi các loại mặt đỏ tim đập mị nhãn không ngừng, giống như nhìn thấy thần tượng toàn dân vậy, nếu không phải khí tràng cự tuyệt của Mạc Trạch quá mạnh, hẳn là tất cả mọi người đã sớm nhào qua. Còn đối với Lâm Sơ Dương, đó chính là mặt không đủ thon mày không đủ nhỏ mắt không đủ lớn mũi không đủ cao thân thể không đủ mềm mại, các loại ghét bỏ các loại châm chọc quả thực ngươi tồn tại chính là sỉ nhục ngành nghề của ta. Lâm Sơ Dương quyết đoán xắn ống tay áo, tuy rằng cậu mọc một cái mặt đàn bà, thế nhưng cậu có một trái tim đàn ông tâm tính thiện lương có được không, không cần đả kích người ta như vậy! Thời khắc mấu chốt Mạc Trạch kéo người ra phía sau mình, rất lễ phép giải thích ý đồ đến đây, “Chúng ta là đệ tử của Vân Lạc, lại đây đưa đồ.” Mỹ nam mở miệng, lập tức có một hai ba bốn thiếu niên chạy vào bên trong, chỉ chốc lát liền tìm tú bà tới. Tú bà tiểu quan quán tất nhiên cũng là nam, chẳng qua là lớn tuổi chút, quần áo xinh đẹp chút, trang điểm dày chút, vừa đi qua là một trận gió nồng nặc thơm nức mũi, khiến người khác suýt chút nữa nghẹt thở. Phía sau hắn còn có một người phụ nữ, chính là vị em gái Kiều Kha ban ngày gặp được. Tình tiết đại thần làm sao có khả năng khiến nam chính cùng hậu cung trong sinh mệnh của hắn gặp thoáng qua được, kỳ ngộ chính là không có cũng nhất định phải chế tạo ra cho có, còn việc tiểu quan quán tại sao có nữ nhân hợp lý hay không hợp lý thì không nằm trong phạm vi cân nhắc. Kiều Kha cũng không nghĩ tới sẽ gặp được bọn họ ở chỗ này, gương mặt kích động, mừng rỡ, thẹn thùng, các loại tâm tình hợp lại cùng nhau phóng điện giống như dính vào trên mặt Mạc Trạch, tổng kết chính là tám chữ —— mặt mày ẩn tình, muốn nói lại thôi! Ngay cả trừng phạt khi thất bại Lâm Sơ Dương cũng đã sẵn sàng rồi, làm sao có khả năng để em gái này thực hiện được, cậu lập tức thay đổi vị trí với Mạc Trạch, chạy đến phía trước chắn người, khiêu khích trừng trở lại. Đừng tưởng rằng cô là em gái thì anh sẽ hạ thủ lưu tình, có tin anh lại phi cho em một thân áo lót không hả. Hai mắt Kiều Kha liền đỏ lên, thân thể hơi động, giơ tay lên duỗi về phía trước, “Ân công…” Cảnh tượng này nếu như chuyển sang nơi khác, vậy hoàn toàn là dáng vẻ gái đàng hoàng gặp trai phụ lòng, muốn vãn hồi lại bị tai họa đánh gãy. Đương nhiên, Lâm Sơ Dương chính là cái đồ tai họa kia. Nhưng nơi này là nam phong quán đó, nhóm thiếu niên đều là xem tình yêu, nam nam mới gọi là đáng tin, còn nam nữ? Thân ái, tại tiểu quan quán tìm thẳng nam, mi đang nói đùa à. Vì vậy các thiếu niên lập tức đặt mình vào hoàn cảnh người khác não bổ ra một cái lại một cái chuyện xưa cảm động sâu sắc lệ rơi lã chã, chẳng hạn như nam nam yêu nhau, nữ tiểu tam muốn hoành đao đoạt ái chèn ép nguyên phối, chẳng hạn như nam nam yêu nhau, bị người thân cự tuyệt sau đó định ra vị hôn thê, vị hôn thê tiếp tục hoành đao đoạt ái chèn ép nguyên phối, lại chẳng hạn như nam nam yêu nhau, thanh mai hứa hôn khi còn bé cầm hôn ước tới cửa, vẫn là hoành đao đoạt ái chèn ép nguyên phối… Mẹ kiếp, cô gái này là ai vậy, ở nam phong quán làm gì, sao trước đây không phát hiện hàng này muốn ăn đòn thế chứ! Mọi người phẫn nộ rồi, ngay cả tú bà cũng thay đổi sắc mặt, sau đó em gái này có quan hệ gì với nam phong quán thì tạm thời không nằm trong phạm vi suy xét của bọn họ. Cho nên sau một khắc Lâm Sơ Dương liền thấy đám người mới nãy còn lom lom nhìn cậu một loạt tiếp một loạt chặn ở trước mặt cậu, rất có mùi vị đối đầu với kẻ địch mạnh thì phải nhất trí đối ngoại, đối với em gái kia chính là một trận cuồng oanh loạn tạc nước miếng bay tứ tung. Sau đó, cách mạng hữu tình mọc lên như nấm, một cái tiếp một cái mọc ra ngoài, bao vây bốn phía Lâm Sơ Dương. Thiếu niên giáp lấy ra nắm đấm “Tuy rằng nhìn ngươi rất không vừa mắt, nhưng sau này lại có thêm tiểu tam tìm ngươi gây phiền phức, cứ việc tới tìm chúng ta, có một người chúng ta đánh một người!” Thiếu niên ất vô cùng kích động “Yên tâm đi, mặc kệ người bên ngoài nhìn các ngươi thế nào, ở đây, chúng ta ủng hộ ngươi!” Thiếu niên bính ước ao an ủi “Chúc các ngươi hạnh phúc!” Câu cuối cùng lặp lại N lần. Cả người Lâm Sơ Dương đều không tốt. Mẹ kiếp, ai có thể nói anh biết đây là tình huống gì không, hoàn toàn nghe không hiểu mà! Áp lực dư luận là tương đối kinh người, Kiều Kha vốn tưởng là cơ hội, nước đã đến chân mới biết nàng là chỉ số thông minh tàn, sắc mặt một hồi đen một hồi trắng, cuối cùng thực sự không chịu nổi tạm thời rút lui. Có điều cho rằng như vậy nàng liền bỏ cuộc? Đừng có ngây thơ. Nụ cười trên mặt Mạc Trạch vẫn còn, chỉ có hai mắt nhìn phương hướng Kiều Kha rời đi càng hiện ra băng lãnh… Đưa xong thuốc thu xong tiền, mãi đến tận khách điếm Lâm Sơ Dương vẫn là một mặt mờ mịt, kéo Mạc Trạch có chút choáng. Mạc Trạch vào phòng rót cho cậu chén nước, “Đừng nghĩ nhiều như vậy, bọn họ… cũng không có ác ý.” Lâm Sơ Dương hoảng hoảng hốt hốt, cũng không nhìn cái chén cầm lấy trực tiếp uống, sau đó cậu cảm thấy có chút buồn ngủ, giống như càng choáng… Ở một khắc người ngã xuống Mạc Trạch sớm tiếp được, ôm đến trên giường, động tác mềm nhẹ giống như đối đãi với một vật dễ vỡ, từng cái một đem quần áo đối phương cởi ra, lại đắp kín chăn. Mê dược trong nước là tự tay hắn luyện chế, ngủ nhiều nhất một đêm, không có tác dụng phụ gì, trước lúc rời đi ngày mai, có một số việc hắn nhất định phải đi xử lý một chút. Sau đó hắn phủ thêm một cái đấu bồng đen che mặt, từ cửa sổ nhảy xuống, ngự kiếm lần thứ hai bay trở về nam phong quán. Lần này hắn đi vào từ hậu viện, trực tiếp ẩn vào phòng tú bà, ngay trước lúc đối phương phản ứng liền mang tấm lệnh bài lấy được ở tiểu bí cảnh ra. Sắc mặt tú bà nhất thời biến đổi, quỳ trên mặt đất, lúc này giống như biến thành người khác, cung kính nói “Tông chủ.” Không sai, nam phong quán này chính là một đường khẩu của lệnh bài thế lực kia, chuyên phụ trách thu thập tin tức của Huyền Dương tông và phụ cận. Về phần tên của thế lực này, gọi là Ảnh tông, trên thực tế nó cũng là một tông môn, chỉ là quanh năm đều hoạt động dưới đất, rất ít người biết, có điều bàn về thực lực, lại có thể ngang hàng với Huyền Dương tông, hơn nữa toàn bộ người trong đó ngoại trừ nhận chủ nhân của bọn họ, thì cũng chỉ nhận tấm lệnh bài này. Cho nên không cần lo lắng nội gian phản đồ gì đó, quản lý cực kỳ tốt có biết không, nam chính giả dạng là cần thiết có biết không, sau này không cần phải tiếp tục lo lắng không có tiền có biết không. Mạc Trạch đè thấp giọng, phân phó “Đem chuyện của bản tọa truyền xuống, ngoài ra để cho đệ tử Bách Vũ thành giám thị Bách Lý gia.” Bách Lý gia là thế gia tu chân đệ nhất, cũng là một nhà duy nhất có quan hệ với tông môn, thực lực thân phận đều xem như không tồi, nhưng quan trọng nhất là vì Bách Lý gia có một người đời trước hắn xem là huynh đệ cuối cùng lại đem hắn đẩy vào vực sâu. Không sai, kẻ cầm đầu đặt bẫy hắn chính là ở Bách Lý gia. Mạc Trạch thu lại sát ý trên người, tiếp tục nói “Một khi có bất cứ tin tức gì lập tức dùng bí pháp của bản tông truyền tin cho bản tọa.” Công pháp Ảnh tông rất lợi hại, đặc biệt là ở phương diện che giấu tu vi và truyền tin, dù là Đại thừa kỳ cũng chưa chắc có thể phá giải toàn bộ. Về phần làm thế nào hắn học được, vậy dĩ nhiên là bởi vì những công pháp này cùng với những chuyện liên quan tới phân bố thế lực của Ảnh tông và vân vân đều được niêm phong trong lệnh bài… Tú bà cung kính đáp lại, mãi đến tận khi triệt để không nhìn thấy tân tông chủ nữa mới từ dưới đất bò dậy, sau đó thở dài một cái. Tân tông chủ này không đơn giản, sau này Ảnh tông sợ là không yên tĩnh. Có điều chỉ tưởng tượng thôi liền cực kỳ hưng phấn đó có được không, thành thật thì lâu như vậy y đã sớm ngứa tay cào tường cũng không nhịn được, không được, nhanh chóng viết thư đi, để cho người khác cũng cùng vui mừng vui mừng nha… Mạc Trạch xử lý xong chuyện Ảnh tông cũng không rời khỏi hậu viện nam phong quán, mà là chạy tới một viện ở góc tây bắc, Kiều Kha là ở nơi đó. Độc hắn hạ giờ tý sẽ phát tác, hiện tại cũng chỉ còn không đến một phút thời gian. Bên trong phòng, một nam một nữ đang ôm nhau ngủ, nữ tự nhiên chính là Kiều Kha, nam lại là vị “huynh trưởng” lúc ban ngày của nàng. Không phải huynh muội thật, nhưng là phu thê thật, khó trách đời trước hai người này luôn lén lút gặp mặt. Mạc Trạch nhẹ nhàng nở nụ cười, rõ ràng vẫn là biểu tình ôn nhu như cũ nhưng lại khiến người ta cả người phát lạnh, như rơi vào hầm băng. Chuyện đời trước hắn không để ý, lừa dối thì đã sao, bất quá chỉ là người không quá quan trọng thôi, nhưng cố tình hai người này không biết điều, còn muốn trêu chọc thứ duy nhất đời này hắn quan tâm. “Vậy thì… chết đi.” Giờ tý vừa đến, đôi nam nữ trên giường đồng thời độc phát, chỉ chốc lát liền không còn hơi thở. Lâm Sơ Dương đang mê man ở khách điếm cách xa dĩ nhiên không nghe thấy âm thanh gợi ý nhiệm vụ thất bại của hệ thống… Hết chương 23 Hôn lễ qua đi, Mạc Trạch vốn định ở khách điếm tu luyện tới khi áo lót nhà hắn khôi phục hình người rồi lại quyết định có rời đi hay không, nhưng lúc chiều muộn hắn liền nhận được thiên lý truyền âm phù của Vân Lạc, bảo hắn và Lâm Sơ Dương cùng chạy tới Thường gia thôn ở phụ cận Tề An Sơ Dương kề sát ở trên người Mạc Trạch, đối với lời của Vân Lạc cũng nghe được một hai, đem hai cái địa danh này chuyển qua trong đầu một lần, nhất thời sáng như nội dung ở thành Bắc Ninh không có bị cậu và vị ma tu đồng hương kia đạp rớt, như vậy nam chính tại đây thăng cấp đánh mặt chơi xong em gái sau đó dĩ nhiên mang theo hậu cung mới cũ cũng chính là Hoa Hinh Đồng và Trương Linh Nhi cùng xuất phát trở về Mạc gia, sau đó ở trên đường bất ngờ gặp trưởng tử của đệ nhất thế gia Bách Lý gia là Bách Lý Thần, từ chỗ y biết được phụ cận Thường gia thôn quỷ dị xuất hiện một mảnh Quỷ Vực, rất có thể là có ma tu làm Vực nói trắng ra chính là dùng một loại trận pháp mô phỏng ra hình thái quỷ giới, đem oan hồn khóa trong trận, tháng ngày tích lũy, trở thành Quỷ Vực, là người tu ma yêu chế ra một cái trận pháp như vậy, nhất định là phải giết người, hơn nữa số lượng còn không thể ít, có vài người còn phải giết chết dằn vặt tăng cường oán khí, cho nên sau khi nghe xong chuyện thuộc tính thánh nhân của nam chính đương nhiên bạo phát, lập tức quyết định cùng Bách Lý Thần đi tới Thường gia vậy hai đội thành một đội trùng trùng điệp điệp mà đi, sau một đường nâng cốc nói chuyện vui vẻ, Bách Lý Thần tự nhiên bị nam chính đại nghĩa thuyết phục, cam tâm tình nguyện trở thành một trong số tiểu đệ, biệt hiệu nam nhị… Không đúng, hiện tại cần phải xưng là nam Sơ Dương đắc ý run run ống tay áo, hiện tại cậu mới là nam nhị tiêu chuẩn, Trạch đang chuẩn bị đi tắm, mới vừa đem bàn tay hướng vào phía trong quần áo liền cảm giác được áo lót nhúc nhích một chút, động tác của hắn ngừng lại, hơi hơi nghi lót nhà hắn là thế nào vậy?Mạc Trạch lại đợi một hồi, xác định không có phản ứng sau đó mới nhẹ tay cởi áo lót, sau đó treo lên đối diện bồn tắm, sau đó cứ như vậy cởi quần, tiến vào bồn ấm thoải mái khiến đầu óc của hắn càng thêm lung lay, nếu nói đời trước thủ phạm hại hắn không phải Bách Lý Thần thì không còn ai khác, nói thế nào hắn cũng phải đem phần “ân tình” này trả lại mới phải, diễn kịch mà thôi, có gì Trạch dựa lưng vào vách thùng, nhàn nhạt cong lên khóe môi, trong lúc lơ đãng toát ra một tia trào phúng, nhưng rất nhanh liền bị lau đi, chỉ lưu lại ôn rác rưởi kia dĩ nhiên không xứng chiếm giữ thời gian của hắn và áo lót nhà nhìn Lưu Vân Y đang treo ở đối diện, đầu tự động đem vải vóc màu trắng kia biến thành bộ dáng của Lâm Sơ Dương, đứng ở đó cười với đẹp, giống như trong mộng cảnh tâm ma vậy, hai người bọn họ nằm ở trên giường, quần áo nát hết, thân thể liên kết, quấn quýt lẫn nhau, luôn cảm thấy không đủ, luôn muốn nhiều hơn một chút nữa, lại nhiều hơn một chút…Khi Mạc Trạch từ trong si mê tỉnh lại, hắn cứng không bất kỳ do dự nào, trực tiếp đưa bàn tay duỗi xuống phía dưới động, mà ánh mắt từ đầu đến cuối đều không rời khỏi phạm vi áo lót đối diện, dần dần, lần thứ hai trầm Sơ Dương Mẹ nó, ta nhìn thấy gì!Đường đường nam chính ngựa giống lại nghẹn khuất chỉ có thể dựa vào tay phải, ha ha, loại cảm giác sảng khoái méo mó này quả thực không cần quá tốt phần thân là một tên đàn ông lại xem một tên đàn ông khác tuốt bản hiện trường và vân vân, anh đây tỏ vẻ anh cũng từng ở qua phòng ngủ, đều là đàn ông cũng không phải chưa từng điều thực sự phải tìm cho nam chính một em gái, không biết cái người trong lòng kia có được hay không, chờ biến trở về hình người quyết đoán đi tìm hiểu tin Sơ Dương hài lòng ở trong lòng gật gật đầu, nam chính tốt với cậu như vậy, đương nhiên cậu cũng phải ra lực mới được, cứ quyết định như vậy!Tuy rằng mạch não hai người không khớp, nhưng hiển nhiên đều rất vui vẻ…Ngày hôm sau, Mạc Trạch đưa tin cho Bạo Viêm Môn cùng phủ thành chủ, nói rõ hai ngày nữa hắn sẽ rời đi, đồng thời đặc biệt ủy thác nếu như bọn họ nhìn thấy sư huynh nhà hắn thì hỗ trợ truyền đạt một rằng cuối cùng Hoa Hoa bị Mạc Trạch hãm hại một cái, thế nhưng vẫn rất cảm kích người ta, cho nên ngày đó phát thiệp mời làm tiệc đưa Hinh Đồng không có tới, thế nhưng Thu Dương tham dự, thêm vào một ít nhân vật có tên tuổi của Bạo Viêm Môn, cũng ngồi đầy một hợp như vậy Mạc Trạch ứng phó cũng coi như thành thạo điêu luyện, lúc tan bữa ăn, hắn còn đặc biệt quan tâm hỏi thành chủ một câu, “Thành chủ, eo của ngươi đau?”Hoa Hoa hơi đỏ mặt, vội vàng đem cái tay lén lút xoa eo thả xuống, lúng túng ho khan một tiếng, “Ừm, không cẩn thận đụng vào tường .”Mạc Trạch ý vị thâm trường liếc mắt nhìn hắn, “Ồ…”Lần này không chỉ Hoa Hoa, Thu Dương cũng ngại ngùng, đỡ tướng công của hắn giống như chạy trốn đi về phủ thành Mạc Trạch rời đi, Bạo Viêm Môn, Lưu gia, Hoa gia lại có rất nhiều người tới đưa cảnh mặc dù không đến nỗi người người tấp nập, nhưng cũng không kém bao nhiêu, mọi người cứ như vậy nhiệt liệt, vui vẻ, lại mang theo một tia thương cảm tình hoài khi ly biệt, vui vẻ đưa tiễn người ta rời Trạch từ đầu đến cuối trên mặt mang cười, mãi đến tận khi đi ra rất xa mới lắc lắc túi trữ vật đã hơi phồng lên trên tay, đồ đến tay mới là thật, còn cái khác, có quan hệ gì với hắn nhiên động tác này rơi vào trong mắt Lâm Sơ Dương liền thay đổi ý chính lại ở sau lưng cậu giấu tiền riêng! ! !Được rồi, ngẫm lại cậu đột nhiên biến mất, người ta cũng phải ăn uống ngủ nghỉ gì đó, cho nên, cậu nhịn…Có lẽ là đoán được ý nghĩ của Lâm Sơ Dương, dọc theo đường đi Mạc Trạch đúng thật là không phô trương lãng phí gì, đảo mắt qua bốn năm ngày, hắn dừng lại ở một trấn nhỏ nông thôn tìm chỗ nghỉ ngơi chỉnh là chỉnh đốn, kỳ thực chính là nhìn xem áo lót nhà hắn có thể biến thành người không, vì vậy sau khi tìm khách điếm ở lại, hắn tắm rửa sạch sẽ thay đổi một thân xiêm y, sau đó ra thực Lâm Sơ Dương đã sớm tới thời gian có thể chuyển hóa, chẳng qua là Mạc Trạch vẫn luôn không cho cậu cơ hội, cho nên bây giờ chuyện tốt như vậy dĩ nhiên không thể bỏ qua, có điều cũng không thể cứ như vậy biến ở trong phòng, phòng trống biến người sống quá chói rồi, có thể bay đến ngoài trấn làm bộ mới vừa vào Sơ Dương vì chủ ý của mình mà cho một cái khen, cậu thực sự là càng ngày càng thông tại lúc cậu đang muốn hành động, cửa phòng bị người ta đẩy này nhất định không phải Mạc Trạch trở lại, đi vào là một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi thân mặc quần áo ăn người đều biết, có một loại nghề nghiệp được gọi là thực khách điếm cũng không phải thường xảy ra việc này, muốn trách cũng chỉ có thể trách Mạc Trạch xui xẻo, ai bảo hắn vì muốn xem áo lót nhà hắn có thể biến hình hay không mà ngay cả cái trận pháp phòng ngự cơ bản nhất cũng không an bài Sơ Dương vốn là động tâm muốn dọa dọa người này, có điều nghĩ lại trong phòng ngoại trừ quần áo thì cũng không có cái gì khác để trộm, vì vậy dứt khoát nằm trên giường giả đó, cậu bị lúc cậu phản ứng lại, thiếu niên kia đã đem cậu cuốn vào đệm chăn cùng nhét vào trong một cái túi trữ vật cũ trữ vật chính là khắc tinh của cậu, từ bên ngoài lấy đồ vật ở bên trong thì dễ dàng, nhưng làm đồ bị bỏ vào đó mà muốn bò ra bên ngoài, khó, dù sao thì bên trong có trận pháp, lúc bỏ đồ vào có lẽ không có cảm giác gì, nhưng bây giờ xem từ góc độ của quần áo ở bên trong, đó chính là một ngọn lại một ngọn núi Sơ Dương khổ bức thở dài, xuyên thành áo lót cũng thôi đi, bị trừng phạt đánh về nguyên hình cậu cũng nhịn, nhưng mẹ nó còn phải bò túi trữ vật là cái quái gì vậy?Cậu sao lại số khổ như vậy điều trộm này ngay cả áo lót cũng lấy, cũng choáng cậu ở trong túi trữ vật vượt núi băng đèo, bên ngoài cũng có động tĩnh, hẳn là thiếu niên về sào huyệt, một đống người tới chào hỏi, trong đó có người hỏi “Lý nhị, ngày hôm nay lấy được cái gì?”Lý nhị cũng là thiếu niên kia, “Ai, ngày hôm nay vận may không tốt, trộm ba bốn hầu bao cũng không quá một lượng bạc, lần cuối cùng còn thiếu chút đi tay không, liền lấy một cái áo lót cũ, nhìn vải vóc không tệ, ta cũng miễn cưỡng thu.”Lâm Sơ Dương táo bạo hất cưỡng như thế ngược lại mi thả ông ra áo lót cũ, cũ em gái mi, ông đây là Thần khí, có hiểu không?Lúc này cái người hỏi trước đó lại lên tiếng, “Như ngươi vậy ngay cả áo lót của người ta cũng trộm, không có ham mê đặc biệt gì đi?”Lý nhị “Ngươi mới có ham mê đặc biệt, cả nhà ngươi đều có ham mê đặc biệt!”Người kia dường như có hơi không kiên nhẫn “Ngươi cho rằng ai cũng giống ngươi à, ông muốn đi ra ngoài sảng khoái hai cái, lão đại ở trong phòng nói chuyện, ngươi đừng tới tham gia trò vui, cẩn thận quay đầu lại bị đánh.”Hai người hàn huyên vài câu liền tản đi, Lý nhị rõ ràng chính là thiếu niên trong thời kỳ phản nghịch, ngươi không cho hắn làm cái gì hắn càng muốn làm cái đó tìm cảm giác tồn tại, vì vậy hắn phát huy kỹ thuật năng khiếu ẩn vào trong phòng lão đại, tiếp theo bị người đè nhị giãy giụa một hồi không tránh ra được, không cốt khí nói “Nhẹ chút, đau, ta sai rồi có được không, lão đại, nhanh chóng cầu xin giúp ta đi!”Lão đại không mở miệng, ngược lại cái người bắt lấy hắn mở miệng nói “Phượng đạo hữu, ngươi ngược lại nên học một ít đạo đãi khách.”Lâm Sơ Dương đợi ở trong bao trữ vật nghe được âm thanh này, nhất thời cả người đều vui nó, nam chính tuyệt đối là nghe được cậu cầu nguyện mà lại đây cứu cậu!Hệ thống “Đừng suy nghĩ quá nhiều.” Lâm Sơ Dương “Có ý gì?”Hệ thống “Chính là ý trên mặt chữ, phát động nhiệm vụ hậu cung, mời kí chủ trợ giúp nam chính thu Phượng Lê Tiên vào hậu cung, nhiệm vụ hoàn thành thưởng một ngàn điểm thương thành, nhiệm vụ thất bại trừ một ái tâm, thu được một hạng mục xử phạt ngẫu nhiên, xin hỏi kí chủ có nhận nội dung trừng phạt ngẫu nhiên sớm hay không.”Lâm Sơ Dương “Không cần…”Đột nhiên cậu hiểu rõ vì sao hệ thống lại nói như vậy, đây mẹ nó rõ ràng là tình tiết nhân vật chính thu hậu cung nhân vật chính trong truyện này, cơ bản đi đến chỗ nào cũng có thể gặp được gái / tiểu đệ / nhân vật phản diện pháo hôi, chẳng sợ là ở một cái trấn nhỏ nông thôn thì cũng không ngoại nguyên tác lúc nhân vật chính đi ngang qua một cái trấn nhỏ nào đó chuẩn bị ở đây dừng chân, trùng hợp gặp phải một tên móc túi, dùng tu vi của nhân vật chính, bắt một tên tiểu tặc cũng chỉ là chuyện cỏn con, có điều sau đó, hắn liền thả người nhân mà, mọi người biết thực tiểu tặc kia còn rất có lương tâm, cảm thấy nam chính đầy nghĩa khí, liền trở về sào huyệt, vừa lúc gặp phải lão đại nhà lão đại này tất nhiên là một em gái, cũng chính là Phượng Lê đây đã nói phần lớn các em gái hậu cung của nam chính có một dạng tính cách hoặc kỹ năng xuất sắc, tuyệt kỹ của em gái này chính là trộm, nghe nói trong thiên hạ không có thứ gì nàng không trộm được, bao gồm cả tâm của nam gương mặt kia của Mạc Trạch dĩ nhiên đủ để gây nên lòng hiếu thắng của em vậy tình chàng ý thiếp có ý định lăn giường bẹp bẹp bẹp cũng là thuận lý thành chương, sau khi chuyện thành công em gái Phượng đưa pháp khí thánh cấp ép đáy hòm của sào huyệt bọn họ cho nam chính, cuối cùng nghiêm ngặt quán triệt tinh thần mặc dù ngươi có rất nhiều nữ nhân nhưng cũng là toàn bộ của ta, trở thành một góc hậu tới nhiệm vụ hậu cung lúc trước, Lâm Sơ Dương có chút do dự, nhìn theo lẽ thường, tác hợp hai người này hẳn không phải là việc khó đi?Hết Tên truyện Xuyên thành chủ giác nội y chẩm yêu phá Tạm dịch Xuyên thành áo lót của nam chính thì biết mần sao? Tác giả Khung Liệt Thể loại Xuyên qua thụ x trọng sinh công, tiên hiệp tu chân, hệ thống, xuyên thư, phúc hắc bá đạo công x đơn thuần kiện khí thụ, sủng Tình trạng bản gốc hoàn 81 chương + 7 phiên ngoại Edit + beta Socola chấm nước mắm Tình trạng Hoàn 81c+7N 19/05/2016 ————— Văn án Người khác xuyên qua cho dù không phải nhân vật chính / vai phụ / nhân vật phản diện, kém nhất cũng là pháo hôi người qua đường Giáp, Lâm Sơ Dương một chốc xuyên qua lại thành thứ thân cận với nam chính nhất thoải mái nhất đồng thời trơn tuồn tuột thơm ngát… áo lót, ngoài ra còn một cái hệ thống nóng lòng mai mối cho nhân vật chính. Tư liệu ghi chú Lục giới chỉ sáu giới thần, tiên, người, yêu, quỷ, ma, vô cực giới là giới thứ bảy, thuộc về giới ẩn tàng cao cấp nhất. Đẳng cấp tu chân phân chia luyện khí, trúc cơ, linh tịch, kim đan, nguyên anh, phân thần, độ kiếp, đại thừa, mỗi cảnh giới chia làm ba cảnh giới nhỏ tiền kỳ, trung kỳ, đỉnh cao Đẳng cấp pháp bảo phân chia cấp thấp, cấp trung, cấp cao, thánh giai, tiên giai, thần cấp. Linh thú phân chia cấp một đến cấp bốn, mỗi cấp chia làm cửu phẩm. ——— Review Em thụ kiếp trước là trạch nam mê truyện tu chân trá hình ecchi ngựa đực, ngày nọ thấy trên mạng có truyện hay vừa hoàn nên tí tởn down zề vừa húp mì tôm vừa đọc, ai dè truyện này là một hố, đang hay liền dừng cái ngang xương, em uất ức đến mức sặc mì tôm mà chết =.,= Để bù đắp cho em, ông trời cho em xuyên luôn vào cuốn tiểu thuyết này, bất quá làm gì không làm, em lại đi làm nội y của anh công ờm, nói thẳng ra thì đấy chính là cái áo chíp = mà cũng may là áo chứ hem phải quần Như bao truyện, để hỗ trợ cho công cuộc quậy bung bét tét nhè tác phẩm gốc, em được tặng kèm theo một hệ thống mất dại. Hệ thống này ban đầu có vẻ rất mẫu mực, rất nghiêm chỉnh giao cho em mí nhiệm vụ giúp anh công thu gom hậu cung, chỉ không hiểu sao em dù đã gồng mình vải lên cố gắng mà hoàn thành được thì ít mà thất bại thì nhiều. Sau đó chính là vô số những hình phạt biến thái như bắt em dùng ngực or mông kỳ cọ cho anh công, hoặc đơn giản hơn là múa cột trước mặt ảnh v đương nhiên là trong hình dạng đã biến thành người Còn phần thưởng khi hoàn thành nhiệm vụ? Hình như cũng chẳng khác gì bị lừa, ngoài khả năng biến thân, em sẽ được hệ thống hào phóng tặng cho một số chiêu khác, tỷ như khả năng… điểu khiển đồ lót của địch thủ = Ân, ngươi xem năng lực này có bao nhiêu bá đạo, người trên đại lục này có ai là không mặc đồ lót a? 3 Khi em biến được thành người thì cũng “vô tình” chạm mặt anh công, nhưng anh công hoàn toàn không biết thân phận thực của ẻm ai mà ngờ đồ lót của mình lại có thể biến hóa chứ =.= chỉ biết em cứ xuất hiện là áo chíp của mình lại ko cánh mà bay v thế nên ban đầu anh cứ tưởng em là thèng biến thái thích trộm đồ lót. Cơ mà điều này cũng không có gì lạ, vì cái áo chíp ý của anh công aka em thụ cũng là một bảo vật hiếm có, có thể giúp người mặc nó blabla cái gì ta cũng hem rõ nhưng nói chung là rất quý = dù người khác có đối với nó nổi ý dâm tà thì cũng là điều dễ hiểu. Anh và em bắt đầu kết bạn. Em biết anh là nam chủ nên đối với anh tốt hơn cả tốt. Anh thực ra là trọng sinh trở về, nhớ kết thúc bỏ dở giữa chừng kia của mình chính là bị cả người yêu lẫn đàn em hại chết nên đời này mang thù không tin tưởng ai, chỉ có em đột nhiên xuất hiện sưởi ấm cho anh theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng vì bình thường em là áo chíp mặc trên người ảnh v, cũng chỉ ở trước mặt em mới có thể phơi bày toàn bộ bản thân theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen vì em cứ xuất hiện là anh đương nhiên ko có áo chíp mặc v Sau rùi em cùng anh gia nhập môn hộ, em trở thành sư huynh của ảnh. Anh cũng phát hiện ra em là đồ chíp của mình nên càng thương em hơn ?, lấy danh nghĩa sư đệ suốt ngày bám theo em làm nũng cùng tranh thủ tình cảm bám theo một cái áo chíp tranh thủ tình cảm?, ngược lại đối với đám hậu cung tiểu đệ ngày xưa của mình vô cùng chán ghét, thậm chí ghen khi thấy họ típ cận “cái áo chíp” của mình v Hại em thụ vừa nhận nhiệm vụ giúp anh công thúc đẩy với chị ABC nào đó, chưa kịp làm gì đã thấy nhiệm vụ thất bại, lý do là chị kia vừa bị anh công “xử” rùi v cái tội dám nói chuyện nhìu với iem cơ. ………………………………………………………………………. Hình như dạo nì hơi nhìu truyện theo motif này nhỉ, em thụ ko là độc giả thì cũng là tác giả, xuyên vào trong truyện dắt anh công ngựa đực sang con đường làm gay ko lối thoát v đọc cứ na ná nhau nên hơm thấy gì thú vị hết trơn 3 ———— Review by Review đam mỹ – Nói không với NP Truyện cực hài, cực kute, đề cử. CP Độc chiếm dục xà tinh bệnh ôn nhu sủng thụ nhân vật chính công x Não bổ không bình thường thuộc tính không rõ thụ =]]] Nếu tính kiếp trước thì vì công là nhân vật chính ngựa giống nên không sạch, còn kiếp này thì lần đầu trao em nhen = Thụ khiết ~~~ Ẻm còn mơ tưởng tới việc lật đổ ngựa giống thượng vị tóm mỹ nữ của ảnh cơ mà =]] Dù ẻm chỉ là cái…áo lót = Skill của ẻm là nổ tung áo lót, điều khiển áo lót và……biến người thành áo lót 😂😂 Skill quá ảo diệu, đối thủ chưa đánh trúng em đã bị em biến thành áo lót bay a bay~ Có đứa còn biến thành áo lót nữ 😂😂 Mà cũng nhờ thế tác hợp cho 1 đôi nam nam nữa😂 😂 Trong này còn có hệ thống rất …ảo diệu =]]] tui nghi nó là hệ thống tác hợp nam nam chứ không phải là hế thống mai mối hậu cung cho nam chuýnh 😂 Toàn cho mấy hình phạt như là múa cột, múa tai mèo~~ lắc a lắc~~ 😂 vừa nhảy vừa hát Uy phong đường đường nữa mời sợt youtube 😂 ~ Anh công là nhân vật chính bánh bao nhân mè đen, đen sì luôn ý. Kiếp trước vì bị hậu cung và tiểu đệ ép chết thế nên trọng sinh anh nào là trả thù, giết pháo hôi tiểu đệ, còn có kẻ hãm hại chân chính nữa… nhưng từ khi biết áo lót yêu vấu của mình là người luôn theo dấu chân mình, yêu quý mình ?, chưa từng phản bội mình, luôn bảo vệ mình ? =]]] Anh đã yêu em và mấy cái khác chỉ là vu vơ, con nào lép bép lán xán lại anh cho 1 tát vứt bay, này thì làm khôi lỗi này thì làm thuốc bổ dưỡng cho em=]] Cho nên nhiệm vụ mai mối của em mới phát ra thì đã bị bóp chết không rõ nguyên nhân 😂 này thì cướp ánh mắt của áo lót nhà ta, này thì câu dẫn ? áo lót nhà ta 😂 =]]] Nói chung nữ trong này mà không chịu an phận làm hủ, hay an phận làm qua đường thì xác định =]] anh xé xác cho ra ấy = Khúc cuối về thế giới thật, anh làm ảnh đế còn nhân tiện thống nhất 2 giới dâng tặng em những thứ tốt nhất, còn làm 1 hôn lễ hoành tráng cho áo lót nhà mềnh = Sến quá anh ui= Bất quá em thích ———— Review Rate Cũng tạm thôi, không xuất sắc Đầu tiên mình đánh giá thể loại, tu tiên, hệ thống, xuyên thư đều là các thể loại không kén người đọc, khá “hot” hiện nay, vậy nên mức độ hút khách lọt hố của bộ này khá cao. Điểm độc đáo tiếp là xuyên thụ, trọng sinh công đan xen và thụ xuyên thành “áo lót” đều là những tag khá mới lạ, thưởng điểm nóng phần sáng tạo. Điểm cộng của truyện này là viết khá cuốn hút ở phần nửa đầu. Đọc không dứt ra được khi thụ thì cố làm nhiệm vụ để giúp công và bản thân biến thành thần, còn công thì hoang mang và phá hoại, vì biết kết cục cũ của bản thân. Bựa nhất là dàn hậu cung cũ bị vùi dập không chút thương tiếc. Qua ngay điểm trừ, là tác giả không khai thác được chủ đề tu tiên và tình cảm. 2 Hai thứ quan trọng mấu chốt này bị viết rất qua loa và cẩu thả. Tuy lúc đầu rất hào hứng với thể loại thụ xuyên công trọng, nhưng càng đọc càng thấy nhảm vì cái này là bàn tay vàng quá to, có thể tính là bug, vì 2 người biết hết mọi thứ rồi, thế là cứ chạy đi tìm bàn tay vàng là cứ lên cấp vèo vèo luôn. Bàn tay vàng rất quá thể đáng, đọc mà mệt hết cả người, đặc biệt là khúc cuối và phiên ngoại. Mình cuồng bàn tay vàng mà còn chịu không được, không đọc PN mà dừng luôn. Boss chính cứ bâng quơ vì bạn công ba đầu sáu tay mà sàn cũng không được lên, cứ thế chết. Công cứ bâng quơ vung tay một cái là bày mấy cái trận pháp rảnh rỗi học được, dù là boss cấp cao đạp vào cũng vèo cái là chết ngắc, rồi cũng “rảnh rỗi” pha chế thuốc khôi lỗi là điều khiển hết người ổng cần. Phần tình cảm, có lẽ nên đổi thành bệnh thần kinh công chứ không phải phúc hắc bá đạo. Tình cảm của công cho thụ nó gò bó khiên cưỡng và chua loét. Tác giả bị nhầm giữa bá đạo và gò ép thì phải, công ghen tuông như một mụ đàn bà chanh chua, gặp người là sủa là cắn, bày tỏ tình yêu thì cứ giả nai, không giả nổi thì bạo lực tay chân, theo cả hai nghĩa. Cuối truyện bé hệ thống share ra hai bạn cùng xài, rồi 2 người xuyên về hiện đại, rồi sau đó, tui bỏ vì chán, nên không biết, ai ham thỉnh đọc và rev bên dưới. Rate bộ này 3 sao, một cho thể loại, một cho em hệ thống lầy lội cutoe và một tặng em thụ đáng thương, chúc em may mắn. “> ——— Spoil by DungNhii0 Lâm Sơ Dương- một tiểu thụ trạch nam. Tình hình là em nó đang theo dõi một bộ tu chân sảng văn với nội dung nam nhân vật chính từ một phế vật phấn đấu trở thành thần, trên con đường tu chân của mình gặp gỡ rất rất nhiều em gái, hậu cung hơn 300 em, gặp em nào bẹp bẹp bẹp em đấy, bẹp em nào thì lại củng cố thêm sức mạnh và thu được rất nhiều đệ tử dưới chân. Nhưng tác giả lười, Lâm tiểu thụ đang đọc rất hào hứng thì phát hiện tác giả cho cái kết OE . Quá bực mình, em phẫn nộ chửi toáng lên trong tình huống mồm đang nhét mì tôm và thế là sặc, xuyên luôn vào truyện 😂😂. Người ta khi xuyên không trở thành nhân vật chính thì cũng là nhân vật phản diện hoặc cùng lắm là nhân vật quần chúng. Đây em xuyên thành cái áo lót của nam nhân vật chính, những cũng chả phải áo lót thường mà là cái áo có thể chống đỡ mọi đao kiếm mà không một vết rách, bảo vệ an toàn cho thân thể chủ nhân ʘʚʘ . Đi kèm với em là một hệ thống không chỉ cute mà còn lầy lội. Nhiệm vụ em được giao dựa theo cốt truyện là phải thu thập hậu cung cho chủ em, thu được thì thưởng mà thất bại thì bị phạt. Hình phạt rất là ba chấm, hầu như toàn vô tình câu dẫn nhân vật chính, phạt nào cũng sặc mùi gei khiến một thẳng nam như em muốn khóc ra nước mắt. Đồng thời bên canh đó em có cơ hội để biến thành người, trở thành cái áo lót tinh. Trên con đường làm nhiệm vụ em cũng thu được những skill nhất định cho bản thân, chẳng hạn như có thể điều khiển áo lót của tất cả mọi người, hoặc mỗi lần kích động thì khiến những người xung quanh quần áo bung bét, rách tả tơi; or phẩy tay một cái có thể biến người mình ghét thành một cái áo lót nam hoặc nữ tuỳ chọn 😂😂… Cũng nhờ những cái skill này mà gây ra bao nhiêu tình huống dở khóc dở cười, thậm chí còn khiến mấy trai thẳng trở thành cong vút =. Mạc Trạch- tiểu công nhân vật chính trong truyện. Có ai nghĩ rằng cuộc đời nam chính sẽ y nguyên như trong truyện, thu thập hậu cung và tiểu đệ? Chuyện như thế trải nghiệm một lần là đủ. Tiểu thụ của chúng ta mỗi lần làm nhiệm vụ thu thập hậu cung cho tiểu công nhưng chưa một lần thành công là vì sao? Mạc tiểu công cũng chả phải dạng vừa đâu, vợ thì xuyên thư mang hệ thống, anh đây chơi hẳn trọng sinh luôn 😆😆. Đời trước đến thời khắc chuẩn bị thành thần thì bị người yêu nữ và huynh đệ tốt nhất hãm hại, 2 người đó còn thông đồng lăn giường sau lưng anh nữa. Sống lại một đời anh thay đổi toàn bộ cuộc sống trước đó, rất ghét nữ nhân và mắc bệnh khiết phích. Đó là vì sao mà Lâm tiểu thụ chưa có lấy một lần thu được em gái cho tiểu công, đổi lại phải làm những hình phạt xấu hổ khiến em nó muốn tọt xuống hố. Cũng nhờ thế mà Mạc tiểu công liền chú ý đến em, nhưng cũng bởi vì mỗi lần em hoá thành người áo lót của anh đều biến mất nên sinh nghi. Đến khi phát hiện chân tướng thì não bổ rằng em cũng trọng sinh, rồi cảm động rối tinh rối mù cho rằng tất cả đều phản bội anh trừ em… Lần này sống lại anh không còn bước trên con đường thánh nhân như đời trước nữa, triệt để hắc hoá biến thành người xấu, trừ bỏ em anh chả quan tâm đách bố con thằng nào nữa, giết người như ngoé =. Mới đầu có ý định nước ấm luộc ếch, để em dần dần quen với những cử chỉ hành động thân mật của anh. Nhưng đến một lần thấy em vẫn lộ ý định thú nữ nhân sau này thì luộc ếch gì đó vứt hết đê, lập tức quăng em lên giường bẹp bẹp bẹp, trừ ăn và ngủ thì bẹp bẹp cho đến khi em thích anh thì thôi 😂😂. Thực ra em nó cũng có thích anh đấy, mỗi lần gặp nhiệm vụ thu thập cho hậu cung anh thì khó chịu muốn chết nhưng vẫn không biết, đợt lên giường này mới hoàn toàn hiểu hết. Lúc đầu vẫn cứ cố cãi mình là thẳng nam nhưng sau vài lần bẹp bẹp quá sung sướng cộng thêm tu vị tăng cao thì triệt để cong không còn lối về 😂😂. Kể từ lúc xác định quan hệ rồi thì thôi rồi, ngọt muốn đui mù mắt con dân. Không hề ngần ngại show ân ái ngược chết cẩu độc thân, khiến tất cả hận không thể nhảy vào cắn chết cả hai. Anh thì vẫn như trước cưng chiều sủng em hơn cả nữ hoàng, nấu cơm giặt giũ thay quần áo đút điểm tâm đút nước, em muốn gì cho nấy. Em thì được nuông chiều thành thói quen rồi, cứ tự nhiên mà hưởng thụ thôi, chả việc gì quan tâm ánh mắt người khác 。’∀`ノ Đến cuối khi thống lĩnh tất cả các giới yêu, ma, tiên…thì cả hai tiến tới giới cuối cùng và ai ngờ lại chính là thế giới hiện đại của em. Mạc tiểu công không hổ là nhân vật có hào quang ánh sáng nhân vật chính được mẹ đẻ cưng chiều, đến thế giới của em bỡ ngỡ lúc đầu thôi vậy mà sau vài tiếng đồng hồ thiết bị điện tử biết dùng, internet biết lên, weibo biết lập…khiến em chỉ biết giật khoé mồm cảm thán. Đến thế giới này anh cũng một bước thành thần, thống lĩnh nhân giới, trở thành ảnh đế nổi tiếng đứng đầu, có sản nghiệp rộng rãi trên tất cả các lĩnh vực trên toàn đất nước, giàu khiến người ta đỏ mắt ghen tị 〃>目</ . Truyện cũng khá hài hước, tính cách em thụ cũng đáng yêu, các nhân vật từ phụ cho đến phản diện lẫn người qua đường đều rất moe, đặc biệt phải kể đến bé hệ thống rất manh và kiêu ngạo, chuyên môn đào hố troll cho bé thụ tự nhảy vào. Và cũng không quên anh công của chúng ta, hắc hoá thì hắc hoá nhưng chuyên môn thích giở trò làm nũng và nói những câu sến chảy nước với em thụ. Không biết mô tả bé hệ thống như thế nào mới đúng tóm lại phải đọc đã rồi sẽ thấy cháu nó hơi bị lầy lội đấy!! 😉☺️🤣😊 Truyện cũng hay, rất là đáng yêu 👍👍 ———— Review by Thanh Tâm Quả Dục Chẹp, phải nói là khi t nhìn thấy cái tên này là nhảy hố ngay tức khắc. Vì răng?? Vì cái tên truyện bựa, nội dung cũng khắm vô cùng, lại còn hợp với gu xuyên không thụ trọng sinh công mà t thích, vậy nên liền cứ thế mà lọt thôi Ai đời nào mà nghĩ nổi, người ta chết, uống nước sặc chết có, đói bụng chết có, sặc mì tôm mà chết như Lâm Sơ Dương đây cũng đã từng có, chỉ không thiết nghĩ rằng người ta xuyên vào, không làm nam chính cũng làm boss phản diện, không làm nam phụ thì quẫn lắm cũng làm nam qua đường, bên đây bạn Lâm Sơ Dương trực tiếp làm ÁO LÓT. * Chẹp* Vẫn là không nghĩ đến, lần đầu tiên xuyên đến đã được gần gũi với body của anh Mạc Trạch rồi, thật đáng ghen tị haha ・´з`・ Thẳng nam với nam chính ngựa đực, sơ múi nhau một chút cũng không sao đi, cư nhiên hệ thống quân cute hột me liền sợ Lâm Sơ Dương rảnh rỗi đi, liền bắt hắn làm bà mối nam ngựa đực với các thiếu nữ khác, nếu không sẽ bị phạt làm QUẦN LÓT cho nam chính. Ô hô hô, cũng đã biến thái quá rồi má ơi ///./// cơ mà loại biến thái này con dân thích haha. Sau đó còn các loại hình phạt khác còn tềnh thú hơn rất nhiều… Lại nói, thật là tội nghiệp Lâm Sơ Dương, anh công ảnh lúc trước chết đi, trọng sinh lại rồi không có tin một ai hết. Vậy nên có làm mối dư lào thì anh cũng chẳng thể nào “ ấy ấy” lại nữa….Muốn biết như thế nào tiếp theo hãy tìm đọc nha Mn ´ε` ♡´ε` ♡ Nói chung thì truyện này cũng theo các mô típ cũ thôi, cơ mà rất hài, tình tiết hay, mỗi tội đoạn cuối hơi dồn dập thôi,. Là một cái hố có thể cho mọi người nhảy hihi. ————- Link

xuyên thành áo lót của nam chính