truyện duyên âm tiền kiếp
Truyện Ma_ DUYÊN ÂM TIỀN KIẾP - Âm Hồn Hưng Về Lại Xác MC Đình Soạn Kể Nghe Sợ.mp3. HẺM Truyện Ma 3 months ago . Vuốt lên hoặc bấm để xem thêm. Tất Cả Kênh. Hẻm Truyện Ma. Truyện ma Quàng A Tũn. VOV Live - Đọc Truyện. Truyện Đình Soạn.
Cho nên chuyện duyên âm, vong linh duyên âm của người tiền kiếp đi theo là có. Chuyện đó đã từng xảy ra. Tại chùa, chúng tôi cũng có làm lễ để hóa giải phần này Có rất nhiều trường hợp, sau khi hóa giải xong thì có được duyên mới, rất là nhanh!
"Là duyên âm rồi.. là tiền kiếp.. nó đang nhớ lại tiền kiếp của nó. Nó bị con ma kia bắt mất một vía rồi. Phen này không đưa lên chùa cho sư thầy giải thì e rằng không xong. Không gọi được vía kia về cẩn thận hoá điên hoá dở…. nạn chưa qua được..!!!"
Kiếp trước duyên chưa dứt, đao kiếm vô tình sao có thể giải được oán ân Nằm mộng nhìn thấy kiếp trước kiếp này và tình tiết vụ án cách 200 năm Những câu chuyện luân hồi chuyển sinh, chứng tỏ nhân quả báo ứng là có thật.
Người mà bạn gặp và yêu kiếp này, liệu có duyên nợ gì với bạn trong kiếp trước không? Trong Blog Radio của tuần này, chúng ta hãy cùng lắng nghe một truyện ngắn mang màu sắc kỳ ảo. Truyện ngắn được lấy cảm hứng từ một nhân vật lịch sử có thật, đó là công chúa
Dating 3 Months What To Expect. Hương rùng mình, cố gắng lùi về sau. Thứ duy nhất cô muốn lúc này là bỏ chạy thật nhanh, nhưng vết thương từ chân cô không cho phép. Ánh mắt Hương lo sợ nhìn xung quanh, nhưng trong màn đêm tối mịt mù ấy chỉ có ánh trăng là hiện rõ ràng."Em không nhớ sao..."Giọng nói ấy lần nữa cất lễn khiến Hương giật bắn mình. Xung quanh bốn bề vắng lặng, chỉ nghe được tiếng côn trùng rít lên thật đáng sợ. Đôi mắt Hương mỏi mệt tìm kiếm xem giọng nói đó phát ra từ đâu."Về với anh đi, được không..."Một luồng gió lạnh thổi vào gáy, khiến Hương giật bắn người. Máu từ vết thương ở chân cứ rỉ ra, ướt đẫm cả chiếc quần lụa dài. Nhưng cô cảm nhận rõ ràng, có một bàn tay lạnh lẽo đang chạm đến bàn chân cô. Hương co rút người lại, miệng lẩm bẩm kinh Phật."Nam mô a di đà phật, nam mô a di đà phật..."Cả cơ thể bé nhỉ của cô run lên từng đợt, đôi mắt thì láo liên nhìn khắp nơi. Bụng dạ cô chỉ nơm nớp sợ rằng chỉ cần cô lơ là, tự dưng sẽ có một thứ gì đó nhảy ra vồ lấy cô. Hai bàn tay Hương cứ bấu chặt lấy nhau, rì rầm khắc từng khắc dần trôi qua, cái âm khí cứ theo đó mà biến mất dần đi. Xung quanh Hương bây giờ lại trở về với cái vẻ tĩnh lặng của đêm khuya. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm cất lên trong cô, nó đi rồi."Lạch cạch! Lạch cạch!" - Các hạt tràng bị rơi xuống đất lúc nãy va vào nhau, vang lên những âm thanh khiến người khác sợ hãi. Hương cắn chặt môi, tự nhủ nó chỉ là một cơn gió lướt qua thôi. Nhưng không, âm thanh đó càng lúc càng lớn, như thúc giục điều gì đó. Rồi giữa những hạt tràng ấy, một cuồn chỉ đỏ lăn từ từ đến gần chỗ hít thật sâu, nhắm chặt hai mắt lại, cố chú tâm niệm phật, cầu mong cho chuyện này mau qua khỏi. Mặc cho cô đã cố nhắm nghiền mắt, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng cuộn chỉ đó đang từ từ bò dần về phía cô. Rồi "kịch!" - nó đã ở sát bên chân Hương, mang theo cái lạnh toát từ nơi thế giới bên mắt Hương lờ mờ hé ra, liếc nhìn xuống nơi cuộn chỉ đó. Dưới cái ánh sáng lập lờ của mặt trăng trên đỉnh đầu, cô nhìn rõ một bàn tay màu đen cứ đẩy cho nó đụng vào chân cô. Mới đầu chỉ là những cái chạm nhẹ, nhưng càng lúc càng mạnh bạo đến mức cô phải nghiến răng trong đau đớn."Cầm lấy đi! Cầm lấy đi!"Giọng nói đó thúc giục Hương, cuộn chỉ cũng thôi không đụng vào chân cô nữa. Cả người cô rệu rã cả ra, tay run run cầm lấy nó. Không giống như những cuộn chỉ khác, cuộn chỉ này có sắc đỏ ánh lên, dưới ánh trăng càng trở nên lung linh kì ảo. Hương ngắm nghía cuộn chỉ đến mê đắm, quên mất bản thân đang ở trong sự nguy hiểm gì."Có sợi chỉ màu đỏ, buộc quanh cổ tay nhau..."Tiếng hát ma mị lần nữa cất lên, làm cho Hương sợ đến mức đánh rơi cả cuộn chỉ đỏ. Cứ như vọng về từ cõi âm hồn, tiếng hát ấy cứ lởn vởn xung quanh, khi thì ở tít nơi xa khi thì lại gần sát bên tai. Và rồi xen lẫn trong đó, Hương nghe rõ tiếng của một người đàn ông gào lên"Chạy đi! Chạy đi! Bọn nó đuổi kịp rồi, mau chạy đi!"Rồi chẳng biết sức lực từ đâu, Hương đứng bật dậy mà chạy. Vết thương ở chỗ chân cô không còn nhói lên đau nữa, cứ vậy mà cô bỏ chạy. Mặc cho bàn chân trần cô dẫm lên sỏi đá đau đến cùng tận, máu từ vết thương kia chảy ra liên tục nhỏ xuống đất nhưng cô không dám ngừng lại. Bên tai cô bây giờ không còn là tiếng hát nữa, mà là tiếng hò reo của một đám người và tiếng giáo mác va vào hỗn độn và lạnh lẽo, cứ vang lên từng hồi từng hồi. Hương quay đầu lại nhìn, thì hỡi ôi! Hơn trăm kẻ mọi rợ, trên người khoác bộ giáp đỏ kè, tay lăm lăm vũ khí đang rượt đuổi phía sau cô. Mắt họ hừng hực lửa, miệng thì hô hào thứ ngôn ngữ không ai hiểu. Hương sợ hãi đến suýt té ngã, cứ đâm đầu mà chạy."Chạy nhanh lên em! Bọn chúng giết em mất, mau chạy nhanh lên!"Lần này không chỉ là tiếng nói thúc giục của người đàn ông đó, mà tay Hương còn bị một bàn tay nắm chặt lấy kéo đi. Giữa màn đêm thăm thẳm chỉ có ánh trăng lờ mờ soi sáng, cô nhìn rõ bóng lưng của người con trai ấy, cao to và vững chãi. Nhưng hắn cứ nắm lấy tay Hương mà kéo cô chạy không ngoảnh đầu, nên cô chẳng thể nào nhìn rõ màn đêm tăm tối, Hương cứ vô định mà chạy theo người con trai ấy. Phía sau lưng họ, có thể nghe thấy rõ tiếng hô hào của bọn quân đang đuổi theo. Bàn tay người con trai ấy cứ giữ chặt lấy tay Hương, kéo cô chạy qua những rặng rừng già hun hút. Trong lòng cô bất giác lo sợ khi nhìn xung quanh. Nơi đây là đâu, cớ chi lại mang cho cô cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen?Nhưng còn chưa để cho Hương kịp nhớ ra, người con trai ấy đã đẩy cô vào một cái hang động. Dưới cái ánh trăng mờ ảo, hắn kéo những cành cây lớn che khuất đi cô và cả miệng hang. Hương muốn cất tiếng hỏi, nhưng hắn ta đã nhanh chóng bỏ hoảng sợ tột cùng dâng lên trong cô, khi xung quanh người cô chỉ toàn cỏ cây và lũ sâu bọ đáng sợ. Còn tiếng truy đuổi của bọn người kia thì ngày càng gần bên tại. Hương nhắm chặt đôi mắt của mình lại, giống như chờ đợi cái chết đang đến với mình."Mở mắt ra!"Giọng nói kia hét lên với cô, khiến cô giật mình mà mở mắt. Nhưng bây giờ, Hương không còn ở trong cái hang động chật hẹp đó nữa, mà đang bị trói. Xung quanh cô là những kẻ bặm trợn, ánh mắt chúng như hàng ngàn con dao găm chĩa thẳng vào cô."Mày nhìn đi, tao sẽ giết chồng mày để chúng mày làm gương. Đừng có mơ mà chạy trốn!"Một tên có vẻ là cầm đầu, hắn nắm lấy tóc Hương kéo ngược lên, để cô nhìn rõ cảnh tượng trước mặt. Cơn buồn nôn cuồn cuộn lên trên cuống họng của cô, khiến cô không nhịn được nôn thốc nôn tháo. Ở gốc cây bên kia, xác của những đứa trẻ con chất thành đống. Đứa thì đầu bị đập đến nát bét, đứa thì bị xé làm hai. Thây của chúng chất lên chồng chồng lớp lớp, phủ cả đống máu và thịt đỏ au cả lên. Còn ở phía căn chòi gần đó, xác của đàn bà và những đứa con gái cũng nhiều hơn không kém. Kinh tởm hơn, trước khi phanh thây họ chúng lại thay nhau cưỡng hiếp. Tiếng kêu la cầu cứu của họ thấu tận trời xanh, nhưng chẳng ai dám vùng lên cứu họ. Thật đáng sợ, thật kinh tởm! Cái lũ này, chúng không phải con người!"Nhìn cho rõ đi! Đây là hình phạt cho đứa nào dám chống lại bọn tao!"Tên cầm đầu lê chiếc rìu to lớn đến bên cạnh một người con trai. Từ trong sâu thẳm lòng Hương, cô nhận ra đó là người đã kéo cô chạy trốn dù cho cô không nhớ rõ mặt. Hương muốn gào lên kêu tên kia dừng tay nhưng cổ họng cô như bị thứ gì đó chặn lại. Và rồi....Một nhát....Hai nhát....Ba nhát....Đầu của người con trai đó rơi xuống, máu bắn ra khắp nơi. Một tràng cười man rợ của lũ cầm thú đó cất lên, cũng là lúc Hương khụy xuống. Máu bắn khắp người cô, khiến cô giờ trông chẳng khác gì một con quái vật khát máu. Hương bật khóc nức nở, nhưng cô lại chẳng rõ vì sao cô khóc. Người con trai đó, giọng nói đó,...tất cả mọi thứ này tại sao lại chân thật đến vậy?Bọn dã man đó còn chưa hả hê, chúng cứ giết, giết tất cả mọi người xung quanh Hương. Già, trẻ, lớn, bé, trai, gái... đều là một con mồi ngon cho chúng. Đàn ông bị chặt đầu, đàn bà bị hiếp rồi giết, trẻ con thì bị phanh thây,... Ngay cả đứa con gái chỉ mới mười tuổi, chúng cũng không tha mà hiếp đến con bé chết gục dưới đất. Những cảnh tượng này, thật ghê tởm quá, đáng sợ quá..."Biến hết đi! Mọi thứ không phải sự thật.... đều là mơ thôi... đều là mơ thôi...."Hai tay Hương ôm lấy đầu gục xuống, cứ kêu lên nấc nghẹn như vậy. Thế rồi, tiếng cười của bè lũ man rợ đó kết thúc, âm thanh tịch mịch lại xuất hiện. Nhưng xen lẫn vào đó, Hương nghe rõ những tiếng than khóc ai oán vọng về từ nơi âm tì."Cứu...""Đau quá...thả tôi ra....""Aaa.."Hương run rẩy, hai mắt từ từ mở ra nhìn xung quanh. Tất cả những tên lúc nãy đã biến mất rồi, nhưng thay vào đó lại là những con người kì quặc đứng xung quanh cô. Những đứa trẻ, những cô gái, những người đàn bà, những bà già,.... họ đứng quây thành vòng, nhìn chằm chằm vào cô. Nhưng trong đôi mắt của họ, lại chẳng có một con ngươi người Hương như bị rút cạn sinh lực, hai tay cố tìm lấy nơi bấu víu. Nhưng rồi, cô nhìn thấy một cuồng chỉ đỏ đang từ từ lăn lại gần phía cô, càng lúc càng gần."Có sợi chỉ màu đỏ, buộc quanh cổ tay nhau..."Tiếng hát đó lại lần nữa vang lên, lần này là phát ra từ phía trên đầu của Hương. Tim cô đập từng hồi, hơi thở cũng ngưng trệ đến đáng sợ. "Thứ đó" đang ở phía trên sao?
Âm Duyên Tiền Kiếp Chap 2Tác giả Ngọc Sơn Thể loại Tâm linh-Nhi. Dậy đi con. Nhi ơi. Tôi giật mình tỉnh dậy. Thì ra là giọng của chuyện gì hả con. Sao mẹ nghe con la thất thanh vậy. Mẹ tôi hỏi với giọng hoảng ngồi dậy,đầu đau như búa bổ,người ướt đẫm mồ dạ chắc con gặp ác mộng thôi mẹ. Mẹ cho con xin cốc nữa. Tự dưng ngủ dậy con thấy đau đầu con có sao không con. Hay mẹ mua thuốc nhé. Chắc lại cảm rồi. Khổ thân thời tiết ẩm ương như dạ ko sao đâu mẹ. Mẹ đi lấy cho con xin cốc nước dòng nước trôi tuột xuống cổ họng của tôi. Thôi đúng rồi. Nước. Là nước. Giấc mơ đêm qua thật kì lạ. Chưa bao giờ trong mơ tôi tỉnh dậy mà vẫn nhớ như in những tình tiết như vậy. Cứ ngỡ mọi thứ vừa mới xảy ra trong chớp mắt,tôi trở về từ một thế giới ma mị xa xôi nào đó. Chàng trai tôi gặp trong mộng là ai,à còn bà lão cho tôi uống thứ nước kì dị đó nữa. May mà mẹ gọi dậy kịp lúc không thì sẽ lại có chuyện gì xảy ra nữa đây. Tôi vừa sợ nhưng cũng vừa tiếc,giá như được ngủ thêm một chút nữa,câu chuyện sẽ tiếp diễn ra sao. Sao nụ cười của chàng trai kia cứ ám ảnh tôi mãi. Luân. Chính xác là Luân. Chàng trai ấy tên là Luân. Phải rồi. Chàng trai này là ai,tôi chưa gặp ngoài đời bao giờ sao lại cứ có cảm giác quen thuộc đến như vậy. Thôi không suy nghĩ nữa,đầu tôi cũng đỡ đau hơn. Tôi xuống nhà ăn sáng rồi chút còn đi cách nhà tôi khoảng 5p đạp xe thôi nhưng đường đến trường lại phải đi qua một cái nghĩa trang cũ,đã được di dời nhưng chưa bị san lấp thành ra trông ngổn ngang,rùng rợn lắm. Mọi khi đi học về lúc chạng vạng,đạp xe qua chỗ đó cứ có cảm giác có ai đang nhìn theo nay là một ngày nắng đẹp đầu thu,tôi đạp xe đi học trong tâm trạng xôn xao vui vẻ lạ thường dù chẳng rõ lí do. Ngang qua cái nghĩa trang đáng sợ,bỗng tôi nghe tiếng gọi-Nhi. Nhi ơiTôi giật mình quay lại nhưng chẳng thấy ai. Đang tính đạp xe đi tiếp thì giọng nói ấy lại vang lên,to hơn lần trước-Nhi ơiTôi quay lại lần nữa những vẫn chẳng có ai. Quái lạ,rõ ràng tôi nghe rõ mồn một là có người gọi tôi,sao quay lại chỉ là 1 bãi đất trống mênh mông. Hay tại tôi nghe nhầm. Không lẽ nào là có ma. Sợ quá tôi nhắm mắt nhắm mũi đạp thật nhanh đến trường. Vừa đi vừa nhìn lại phía sau,may quá không có ai đi theo đến cổng trường tôi mới hoàn hồn trở lại. Nghĩ đến cảm giác lúc nãy mà gai ốc nổi ớn văn đầu tiên thật nhàm chán,tôi nằm dài ra bàn chẳng buồn để ý,đưa mắt ra cửa sổ ngắm trời ngắm mây. Mới chớm thu thôi mà cảnh sắc sao thơ mộng quá. Từng cánh phượng vàng rơi nhẹ nhàng trong gió se,nắng ấm xuyên qua kẻ lá thành những luồng sáng kì ảo mê hoặc. Nó đủ lãng mạn để đánh gục một cô bé đang tuổi mộng mơ như tôi. Ơ kìa,phía cây hoa sữa xa xa,hình như có cậu bạn nào đó bị phạt vì đi học muộn thì phải. Nhìn qua ô kính trên tầng hai,sao trông cậu ta có điều gì thân thuộc quá,cứ như tôi đã gặp ở đâu rồi thì phải. Có cái gì đó cứ thôi thúc trong lòng,tôi đứng dậy xin phép cô cho ra ngoài đi vệ sinh với ngụ ý muốn xuống sân nhìn kĩ mặt cậu ta. Đến sân trường,với khoảng cách vừa đủ gần,không thể nào,tôi như không tin vào mắt mình nữa. Chính là người đó. Chắc chắn à người đó rồi. Không thể lẫn vào đâu được. Bất giác tôi lên tiếng- anh..là anh ta từ từ nhìn qua tôi. Gương mặt ấy không thể nhầm được,nở một nụ cười hiền lành đầy ma mị. Nụ cười vừa mới ám ảnh lấy tâm trí tôi bây giờ lại xuất hiện một lần là em sao. Anh ta trả lời với vẻ không có gì bất ngờ với sự hiện diện của gian như ngưng đọng trong vài giây,tôi vẫn chưa định thần được chính xác mình đang gặp điều gì. Cái quái quỷ gì đang xảy ra vậy. Bỗng cánh tay tôi bị hất mạnh- dậy. Dậy Nhi ơi. Cô gọi đọc bài kìa.
truyện duyên âm tiền kiếp